Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí buổi tiệc đang diễn ra sôi nổi thì bỗng nhiên, một bóng hồng yêu kiều xuất hiện, chắn ngang đường đi của hai người.
Đó là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp theo kiểu ngây thơ, trong sáng. Cô ta có đôi mắt to tròn, long lanh như biết nói, dáng người nhỏ nhắn, khoác trên mình bộ kimono cách tân ngắn trên đầu gối, vừa mang nét truyền thống lại vừa gợi cảm, khoe khéo đôi chân thon thả. Nhìn qua, đúng chuẩn một “tiểu bạch thỏ” cần được che chở.
Các vị khách xung quanh lập tức dồn sự chú ý về phía này. Họ tò mò muốn xem phản ứng của Hoắc tổng trước mỹ nhân này sẽ ra sao. Liệu sự dịu dàng hắn dành cho cô gái mặc sườn xám kia có phải là độc nhất?
Cô gái trẻ e thẹn cúi đầu chào, giọng nói ngọt ngào như rót mật: “Hoắc tổng, em ngưỡng mộ ngài đã lâu. Hôm nay hân hạnh được gặp mặt, có thể cho phép em làm quen, mời ngài một ly được không ạ?”
Mọi người nín thở chờ đợi. Vừa một giây trước, Hoắc Đông Thần còn đang ân cần lấy một miếng bánh ngọt đưa tận tay cho Phỉ Y Hân, ánh mắt nhu tình như nước. Thế nhưng, khi hắn quay sang nhìn “tiểu bạch thỏ”, nhiệt độ xung quanh như tụt xuống âm độ.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, sắc bén như dao găm, quét qua người cô gái khiến cô ta rùng mình. Không có sự thương hoa tiếc ngọc, không có chút nể nang xã giao.
“Cô có tư cách?”
Bốn chữ ngắn gọn, lạnh lùng, tàn nhẫn được thốt ra từ miệng Hoắc Đông Thần. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng đủ để những người đứng gần đó nghe rõ mồn một.
Cô gái kia sững sờ, nụ cười trên môi cứng đờ rồi tắt ngúm. Khuôn mặt xinh đẹp chuyển từ trắng bệch sang đỏ bừng vì xấu hổ và nhục nhã. Xung quanh vang lên vài tiếng cười khúc khích chế giễu của những cô gái khác. Không chịu nổi sự bẽ bàng này, cô ta bưng mặt, nước mắt lưng tròng chạy vụt ra khỏi sảnh tiệc.
Lúc này, mọi người mới thật sự vỡ lẽ. Sự dịu dàng của Hoắc Đông Thần là hàng “phiên bản giới hạn”, và chỉ dành duy nhất cho người phụ nữ đang đứng bên cạnh hắn. Cô ấy rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể độc chiếm sự sủng ái của bạo chúa này?
Trong khi đó, Phỉ Y Hân đang mải mê thưởng thức miếng bánh ngọt thì bị nghẹn.
“Nước… Khụ khụ… Cho tôi nước…” Cô vội vàng tìm kiếm đồ uống. Ly rượu vang lúc nãy đã cạn sạch từ bao giờ.
Hoắc Đông Thần thấy vậy, không chút do dự đưa ly rượu trên tay mình cho cô, tay kia nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô: “Uống từ từ thôi.”
Phỉ Y Hân vớ được ly nước như người chết đuối vớ được cọc, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch. Chất lỏng trôi xuống cổ họng, cay nồng và nóng rực.
“Hử? Đây là… rượu mà!” Cô nhăn mặt, le lưỡi. Tửu lượng của cô không tốt lắm, uống một hơi như vậy đầu óc đã bắt đầu choáng váng.
“Em nghĩ trên tay tôi cầm gì? Sữa tươi chắc?” Hắn nhướng mày, giọng điệu trêu chọc nhưng bàn tay vẫn vuốt lưng cho cô xuôi khí. “Tôi không có thói quen uống nước lọc ở tiệc rượu.”
Phỉ Y Hân lườm hắn một cái rồi xìu xuống. Là tại cô không nhìn kỹ, trách ai bây giờ. Hơi men bắt đầu bốc lên, khiến đôi má cô ửng hồng đầy quyến rũ.
Đúng lúc đó, một giọng nam quen thuộc vang lên đầy vui vẻ: “Tiểu Hân!”
Cả hai cùng quay lại. Một người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời đang bước nhanh về phía họ.
“Phó Dĩnh?” Phỉ Y Hân ngạc nhiên thốt lên, đôi mắt sáng bừng. Cô không ngờ đàn anh thời đại học của mình cũng có mặt ở đây.
Phó Dĩnh dường như không nhìn thấy (hoặc cố tình lờ đi) vị “quân nhân” sát khí đằng đằng đang đứng cạnh Phỉ Y Hân. Anh ta dang rộng vòng tay, ôm chầm lấy cô vào lòng: “Lâu quá không gặp! Em vẫn khỏe chứ? Con bé này, càng ngày càng xinh đẹp ra nha!”
Phỉ Y Hân cũng vui vẻ đáp lại cái ôm của bạn cũ, cười tít mắt: “Em khỏe re à! Anh cũng vậy nha, nhìn phong độ quá chừng!”
Cảnh tượng hai người ôm ấp, cười nói thân mật lọt vào mắt Hoắc Đông Thần chẳng khác nào gai nhọn đâm vào tim. Sắc mặt hắn đen kịt lại, khí lạnh tỏa ra xung quanh khiến nhiệt độ như giảm xuống vài độ C. Nếu ánh mắt có thể giết người, Phó Dĩnh chắc chắn đã bị băm vằm trăm mảnh.
Dường như cảm nhận được luồng sát khí rợn người sau lưng, Phỉ Y Hân vội buông Phó Dĩnh ra. Cô cười gượng gạo, quay sang giới thiệu:
“Hoắc tổng, giới thiệu với anh, đây là bạn thân của tôi, Phó Dĩnh. Anh Dĩnh, đây là sếp của em, Hoắc tổng.”
“Anh Dĩnh?” Hoắc Đông Thần lặp lại hai chữ này trong miệng, giọng điệu đầy mỉa mai và ghen tuông. Thân thiết gớm nhỉ!
Phó Dĩnh lúc này mới chịu “nhìn thấy” Hoắc Đông Thần. Anh ta vẫn giữ nụ cười xã giao, đưa tay ra định bắt tay chào hỏi: “Chào Hoắc tổng! Rất hân hạnh được gặp ngài. Tôi là bạn rất thân của Y Hân từ thời đại học.”
Hoắc Đông Thần đứng yên như tượng tạc. Hắn chỉ liếc mắt nhìn bàn tay đang đưa ra của Phó Dĩnh một cái, ánh mắt chứa đầy sự khinh thường và lạnh lùng. Hắn đút hai tay vào túi quần, cằm hất lên cao ngạo, hoàn toàn không có ý định đáp lại cái bắt tay ấy.
Không khí chùng xuống, ngượng ngùng đến cực điểm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận