Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm cửa, chiếu thẳng vào mặt khiến Phỉ Y Hân nhíu mày tỉnh giấc.
“A… Đau đầu quá!”
Cô rên rỉ, đưa tay lên ôm đầu. Cảm giác như có ai đó đang dùng búa bổ vào hộp sọ. Hậu quả của việc uống quá nhiều rượu trộn lẫn tối qua thật kinh khủng. Cô cố gắng mở mắt, trần nhà xa lạ với chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy đập vào mắt.
Đây là đâu? Không phải phòng trọ của cô!
Phỉ Y Hân hoảng hốt bật dậy. Cơn đau nhức dữ dội từ hạ thân truyền đến khiến cô suýt ngã ngược trở lại. Xương cốt toàn thân như muốn rã rời. Cô cúi xuống nhìn mình.
“Áaaaa!!!”
Cô hét lên thất thanh khi phát hiện mình đang trần như nhộng. Và kinh khủng hơn, trên tấm ga trải giường màu đen sang trọng, một vết máu đỏ thẫm loang lổ hiện lên rõ mồn một.
Cô… cô đã mất đời con gái rồi sao? Với ai? Chuyện gì đã xảy ra?
Cánh cửa phòng tắm bật mở. Hoắc Đông Thần bước ra, trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông, để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc và những vệt nước còn đọng lại trên làn da màu đồng quyến rũ.
“Tiểu Hân! Có chuyện gì?” Hắn bước nhanh về phía giường, vẻ mặt lo lắng.
Phỉ Y Hân nhìn thấy hắn, ký ức đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm. Những nụ hôn cuồng nhiệt, những cái chạm nóng bỏng, tiếng rên rỉ xấu hổ… và khuôn mặt của người đàn ông đang đè lên cô… là Hoắc Đông Thần!
“Anh… Anh… Đồ khốn!” Phỉ Y Hân vớ lấy cái gối, ném mạnh vào người hắn. Cô kéo chăn che kín người, co rúm lại ở góc giường, nước mắt trào ra.
Hoắc Đông Thần dễ dàng bắt lấy cái gối, ném sang một bên. Hắn ngồi xuống mép giường, nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp: “Tiểu Hân, bình tĩnh lại!”
“Bình tĩnh cái gì? Anh đã làm gì tôi? Tại sao lại như thế này?” Cô gào lên, uất ức tột cùng.
“Hôm qua em say rượu, tôi đưa em về đây. Chuyện xảy ra… là sự cố, nhưng cũng là do em một phần.” Hắn điềm tĩnh giải thích, nhưng trong giọng nói có chút trêu chọc.
“Do tôi? Anh còn dám đổ lỗi cho tôi?”
“Em không nhớ gì sao? Tối qua em rất nhiệt tình đấy. Em ôm cổ tôi, gọi tên tôi, còn cầu xin tôi… vào sâu hơn nữa.” Hắn ghé sát mặt cô, thì thầm những lời lẽ khiến mặt cô đỏ bừng như sắp bốc khói.
“Im đi! Đừng nói nữa!” Phỉ Y Hân bịt tai lại, lắc đầu nguầy nguậy. Không thể nào, cô không thể dâm đãng như thế được!
Hoắc Đông Thần nhìn phản ứng của cô, trong lòng thầm cười. Nhưng ngay sau đó, sắc mặt hắn trầm xuống: “Nhưng có một chuyện tôi phải tính sổ với em. Tối qua, trên giường của tôi, em dám gọi tên người đàn ông khác!”
Phỉ Y Hân ngơ ngác buông tay xuống: “Hả? Tôi gọi ai?”
“Phó Dĩnh!” Hắn nhả ra cái tên đó với sự căm ghét tột độ.
“Tôi… tôi gọi anh ấy làm gì?” Cô thật sự không nhớ.
Hoắc Đông Thần nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn mình: “Tôi không quan tâm em gọi hắn làm gì. Nhưng từ nay về sau, cấm em nhắc tên hắn trước mặt tôi, đặc biệt là khi chúng ta đang ở trên giường! Nếu không, tôi sẽ khiến em không xuống giường nổi!”
Phỉ Y Hân rùng mình trước sự chiếm hữu bá đạo của hắn. Nhưng cô vẫn cố vớt vát chút tôn nghiêm cuối cùng: “Chuyện tối qua… coi như là tình một đêm đi! Chúng ta đều là người lớn, xong rồi thì thôi. Anh quên đi, tôi cũng sẽ quên!”
“Quên?” Hoắc Đông Thần nhếch mép cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. “Em nghĩ tôi là loại đàn ông ăn xong quẹt mỏ sao? Tôi đã ngủ với em, em là người của tôi rồi!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận