Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Hòa Hợp Tuyệt Đối Và Bản Hợp Đồng Xác Thịt
“Muốn nữa không?” Hoắc Đông Thần hỏi, giọng nói như tiếng đàn cello trầm thấp vang lên ngay bên tai Phỉ Y Hân, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm khiến cô rùng mình.
Phỉ Y Hân thở dốc, đôi mắt ngập nước mơ màng nhìn hắn. Cô không trả lời, chỉ khẽ cắn môi, cơ thể vặn vẹo như một lời mời gọi không lời. Sự trống trải nơi hạ thân khiến cô bứt rứt, khao khát một thứ gì đó to lớn hơn, nóng bỏng hơn để lấp đầy.
Hoắc Đông Thần không để cô đợi lâu. Hắn cầm lấy cự long đang sưng to, gân guốc nổi lên đầy đe dọa, cọ xát nhẹ nhàng bên ngoài cửa động ướt át của cô. Đầu nấm to lớn trượt qua trượt lại trên hạt trân châu, trêu chọc, vờn vã.
“A… ưm… Đừng vờn nữa…” Phỉ Y Hân rên rỉ, hai tay vô thức bám vào bắp tay rắn chắc của hắn, móng tay bấu nhẹ vào da thịt.
Hoắc Đông Thần cười khẽ, rồi đột ngột ấn hông xuống. “Phập.” Cự long mạnh mẽ xuyên qua lớp rào cản, tiến sâu vào tận cùng nơi sâu kín nhất của cô.
“Aaa!” Phỉ Y Hân ngửa cổ ra sau, hét lên một tiếng vừa đau đớn vừa khoái lạc. Cảm giác bị xé toạc và lấp đầy cùng lúc ập đến. Vách thịt non mềm của cô bị căng ra hết cỡ để chứa chấp vật thể khổng lồ của hắn. Nó quá lớn, quá nóng, dường như muốn chạm đến tận tâm can cô.
Hoắc Đông Thần cũng gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Bên trong cô quá chặt, quá nóng, quá ướt át. Từng nếp gấp bên trong như hàng ngàn cái miệng nhỏ đang mút chặt lấy hắn, muốn nuốt chửng hắn. Cảm giác “phù hợp” tuyệt đối mà hắn từng nói không hề là lời nói dối.
Hắn giữ nguyên tư thế, chờ cho cô thích nghi, rồi bắt đầu chậm rãi rút ra, rồi lại mạnh mẽ đâm vào. “Thả lỏng nào, Hân Nhi… Em cắn chặt quá, muốn làm gãy tôi sao?”
“Ưm… to quá… Hoắc Đông Thần… anh nhẹ một chút…” Phỉ Y Hân nức nở, đôi chân thon dài vô thức quấn chặt lấy hông hắn, kéo hắn sát vào mình hơn.
Như được cổ vũ, Hoắc Đông Thần bắt đầu gia tăng tốc độ. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên giòn giã, hòa cùng tiếng rên rỉ yêu kiều và tiếng gầm gừ nam tính tạo nên một bản giao hưởng dâm mỹ.
“Aaa… chỗ đó… sâu quá… ưm…” Mỗi cú thúc của hắn đều chạm đến điểm G sâu bên trong, khiến Phỉ Y Hân như bị điện giật. Khoái cảm dâng trào như thủy triều, nhấn chìm cô trong biển tình.
Hoắc Đông Thần cúi xuống, hôn lên đôi môi đang hé mở, nuốt trọn tiếng rên của cô. Hắn luồn tay xuống dưới, nâng hông cô lên cao hơn, tạo thành một góc độ thuận lợi để tiến vào sâu hơn nữa.
“Em xem, chúng ta hòa hợp đến thế nào.” Hắn thì thầm giữa những nụ hôn, “Cơ thể em sinh ra là để dành cho tôi.”
Phỉ Y Hân không thể suy nghĩ được gì nữa. Trong đầu cô chỉ còn lại hình ảnh người đàn ông tuấn tú đang điên cuồng chiếm đoạt mình, và cảm giác sung sướng tột độ đang lan tỏa khắp từng tế bào.
“Sướng không? Nói tôi nghe, em có sướng không?” Hoắc Đông Thần thúc mạnh một cú, chạm đến tử cung cô.
“Aaa… Sướng… Sướng quá… Hoắc Đông Thần… em chết mất…” Phỉ Y Hân hét lên, cả người cong lên như cánh cung, ngón chân co quắp. Dịch tình tuôn ra xối xả, tưới ướt cả cự long của hắn.
Hoắc Đông Thần cảm nhận được sự co thắt điên cuồng bên trong cô, báo hiệu cô đang lên đỉnh. Sự kích thích thị giác và xúc giác khiến hắn cũng không thể kìm nén thêm nữa. Hắn dồn dập thúc thêm hàng chục cú mạnh mẽ như bão táp, rồi gầm lên, phóng thích dòng dung nham nóng hổi vào sâu trong cơ thể cô.
Cả hai cùng run rẩy trong cơn cực khoái kéo dài. Hoắc Đông Thần đổ gục xuống người cô, thở dốc nặng nề, nhưng vẫn không chịu rút ra. Hắn muốn cảm nhận dư âm của sự hòa hợp này lâu hơn chút nữa.
Một lúc lâu sau, khi nhịp thở đã dần ổn định, Hoắc Đông Thần mới chống tay nhìn xuống người con gái dưới thân. Phỉ Y Hân đang nhắm nghiền mắt, lông mi còn vương nước mắt, khuôn mặt đỏ bừng, lồng ngực phập phồng quyến rũ.
“Em sẽ suy nghĩ lại đề nghị của tôi chứ?” Hắn hỏi, giọng vẫn còn khàn đục dư âm của cuộc yêu.
Phỉ Y Hân mở mắt, ánh mắt mơ màng nhìn hắn. Sự thỏa mãn về xác thịt khiến lý trí cô lung lay. Hắn nói đúng, cơ thể hai người thực sự quá hòa hợp. Nhưng… lòng tự trọng của cô?
Cô quay mặt đi, đánh trống lảng: “Quần áo tôi đâu rồi?”
Hoắc Đông Thần vuốt nhẹ lọn tóc dính mồ hôi trên trán cô, thản nhiên đáp: “Bỏ rồi!”
“Cái gì?” Phỉ Y Hân trợn tròn mắt, cơn buồn ngủ bay biến, “Anh nói bỏ là bỏ sao? Đó là bộ sườn xám tôi rất thích! Vậy tôi mặc gì về đây?”
“Lát nữa người hầu sẽ đem đồ đến cho em. Đồ mới, đẹp hơn, đắt hơn.”
“Anh… đồ phá hoại!” Phỉ Y Hân tức giận đấm vào bắp tay hắn.
Hoắc Đông Thần không né, chỉ cười cười, cúi xuống hôn chụt lên môi cô: “Yên tâm, tôi sẽ không để em chịu thiệt. Nhưng câu trả lời của em đâu? Làm bạn giường của tôi, em sẽ có tất cả, ngoại trừ danh phận.”
Phỉ Y Hân nhìn sâu vào mắt hắn. Trong đôi mắt đen đó là sự chiếm hữu, là dục vọng, và có chút gì đó… chân thành? Cô không chắc. Nhưng cô biết, mình không thể chối từ sức hút của người đàn ông này mãi được.
“Được! Tôi đồng ý!” Cô nói, giọng quả quyết nhưng tim lại đập thình thịch.
Hoắc Đông Thần mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ban mai, khiến trái tim Phỉ Y Hân lỡ thêm một nhịp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận