Chương 36

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 36

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Mộng Xuân Và Bộ Đồ Đen Quyền Lực
Đêm đó, Phỉ Y Hân lại mơ. Một giấc mơ ướt át và chân thực đến đáng sợ.
Trong mơ, cô thấy mình đang ở trong một căn phòng xa lạ, ánh sáng mờ ảo. Hoắc Đông Thần đang đứng trước mặt cô, hoàn toàn trần trụi. Cơ thể hắn đẹp như một bức tượng điêu khắc, tỉ lệ hoàn hảo, cơ bắp săn chắc nhưng không thô kệch. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt rực lửa, giọng nói trầm khàn đầy mê hoặc: “Hân Nhi, lại đây…”
Cô như một con rối bị thôi miên, tự động bước đến gần hắn. Hắn kéo cô vào lòng, hôn cô ngấu nghiến. Bàn tay hắn chu du khắp cơ thể cô, đốt lên những ngọn lửa ham muốn. “Em muốn không?” Hắn hỏi. “Muốn… em muốn anh…” Trong mơ, cô trở nên dâm đãng lạ thường, chủ động quấn lấy hắn, cầu xin hắn.
Hắn đè cô xuống giường, tách rộng hai chân cô ra. “Ngoan lắm, bà xã của anh…” Sau đó là sự xâm nhập mạnh mẽ, điên cuồng. Cô rên rỉ, gào thét tên hắn trong khoái lạc tột cùng…
“A!” Phỉ Y Hân giật mình tỉnh giấc, bật dậy thở hổn hển. Mồ hôi ướt đẫm trán và lưng áo. Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn quanh căn phòng quen thuộc, nhận ra đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng cảm giác ướt át dính dớp nơi hạ thân là thật.
“Trời ơi…” Phỉ Y Hân ôm mặt rên rỉ. Cô – một cô gái 25 tuổi đầu, lại đi mơ mộng xuân với sếp của mình? Lại còn là cái tên đáng ghét Hoắc Đông Thần? Cô vò đầu bứt tóc, xấu hổ muốn chui xuống đất. Tại sao trong mơ cô lại chủ động và… phóng túng như thế chứ?
“Đều tại tên khốn đó! Hại mình ra nông nỗi này!” Cô lồm cồm bò dậy, thay quần áo, quăng bộ đồ ngủ dính dớp vào máy giặt với vẻ hậm hực.
Sáng hôm sau, Phỉ Y Hân bước xuống nhà với khuôn mặt hằm hằm sát khí. Cô chọn cho mình một bộ đồ công sở màu đen tuyền từ đầu đến chân. Áo sơ mi đen lụa, chân váy bút chì đen ôm sát, giày cao gót đen mũi nhọn. Tóc búi cao gọn gàng, trang điểm sắc sảo với màu son đỏ đậm. Trông cô lúc này toát ra khí chất của một nữ vương quyền lực, lạnh lùng và cấm dục, như muốn nói với cả thế giới: “Đừng có đụng vào bà!”
Ông bà Phỉ đang ăn sáng, thấy con gái bước xuống như một đám mây đen tích điện thì ngơ ngác nhìn nhau. “Con… con gái, hôm nay ai chọc giận con à?” Ba Phỉ rụt rè hỏi. “Không ai cả! Con đi làm đây!” Phỉ Y Hân uống cạn cốc sữa nóng một hơi, xách túi đi thẳng, không quên để lại một luồng khí lạnh phía sau.
“Bà nó ơi, con gái mình… nó bị thất tình hay sao mà nhìn đáng sợ thế?” “Ông thì biết cái gì! Đây gọi là khí chất! Chắc chắn là muốn dằn mặt thằng nào rồi!” Bà Phỉ tủm tỉm cười, tiếp tục ăn sáng.
Đến công ty, Phỉ Y Hân giữ nguyên bộ mặt “người lạ chớ gần”. Nhân viên trong sảnh thấy cô đi qua đều tự động dạt sang hai bên, cúi chào lia lịa mà không dám ngẩng đầu lên nhìn. Cô bước vào thang máy dành riêng cho chủ tịch, nhấn nút lên tầng cao nhất. Trong đầu vẫn ong ong hình ảnh của giấc mơ đêm qua. Gặp lại hắn, cô phải giữ bình tĩnh. Tuyệt đối không được để lộ ra bất cứ sơ hở nào! Cô tự trấn an mình.
Nhưng ông trời trêu ngươi, vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã đụng ngay mặt Như Mộng. “Y… Y Hân! Chào buổi sáng!” Như Mộng lắp bắp, bị khí thế bức người của Phỉ Y Hân dọa cho run rẩy. “Chào.” Phỉ Y Hân đáp gọn lỏn, không thèm nhìn, đi thẳng về phía bàn làm việc của mình.
Cô ngồi xuống, mở máy tính, bắt đầu gõ phím lạch cạch như muốn trút giận lên bàn phím. Hôm nay, cô quyết định sẽ không vào phòng làm việc của Hoắc Đông Thần trừ khi có việc cực kỳ quan trọng. Cô sẽ ngồi ngoài này, tránh xa “nguồn cơn tội lỗi” kia càng xa càng tốt!

Bình luận (0)

Để lại bình luận