Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Vắng Mặt Của Boss Và Cuộc Chạm Trán Nảy Lửa
Cả buổi sáng trôi qua trong sự yên bình đến kỳ lạ. Hoắc Đông Thần chưa đến công ty. Bình thường, hắn luôn là người đến sớm nhất, gương mẫu nhất. Sự vắng mặt của hắn khiến không khí tầng cao nhất bớt đi vài phần áp lực, nhưng lại khiến Phỉ Y Hân có chút… bồn chồn.
Không phải là cô mong hắn đến đâu nhé! Cô chỉ là… thắc mắc thôi. Hay là tối qua vận động quá sức nên hôm nay liệt giường rồi? Nghĩ đến đó, Phỉ Y Hân nhếch mép cười đầy ác ý. Đáng đời!
“Y Hân, cô có vẻ vui khi sếp không đến nhỉ?” Giọng nói cợt nhả của Trịnh Thiên Dương vang lên. Anh chàng Giám đốc kinh doanh kiêm bạn thân của Hoắc Đông Thần đang dựa người vào bàn làm việc của cô, tay quay quay cây bút.
Phỉ Y Hân ngẩng lên, nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt lạnh tanh: “Giám đốc Trịnh rảnh rỗi quá nhỉ? Doanh số tháng này đạt chỉ tiêu chưa mà đi lo chuyện bao đồng?”
Trịnh Thiên Dương rùng mình giả bộ: “Oa, đáng sợ quá! Cô hôm nay ăn phải thuốc súng à? Hay là thiếu hơi đàn ông nên khó ở?”
Phỉ Y Hân nheo mắt, ánh nhìn sắc lẹm như dao: “Anh muốn thử cảm giác bị gãy tay không? Tôi có thể giúp anh đăng ký thẻ thương binh miễn phí đấy.”
“Thôi thôi, tôi xin kiếu!” Trịnh Thiên Dương giơ hai tay đầu hàng, “Chỉ muốn báo cho cô biết, lát nữa sẽ có một vị khách đặc biệt đến tìm Hoắc tổng đấy. Cô liệu mà tiếp đón.”
“Ai?”
“Lan Nhược Tâm.” Trịnh Thiên Dương nháy mắt đầy ẩn ý rồi chuồn lẹ.
Lan Nhược Tâm? Cái tên nghe lạ hoắc. Nhưng nhìn thái độ của tên họ Trịnh kia, chắc chắn không phải nhân vật tầm thường. Lại là một đóa hoa đào nát của Hoắc Đông Thần sao?
Quả nhiên, khoảng 30 phút sau, thang máy mở cửa. Một cô gái bước ra. Đẹp. Đó là ấn tượng đầu tiên. Cô ta mặc một bộ váy liền thân màu trắng tinh khôi, tóc dài uốn xoăn nhẹ thả bồng bềnh, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, toát lên vẻ thanh thuần, yếu đuối như một đóa sen trắng (bạch liên hoa). Trên tay cô ta xách một chiếc túi Hermes phiên bản giới hạn, bước đi uyển chuyển, nhẹ nhàng.
Cô ta đi thẳng đến bàn tiếp tân của khu vực thư ký, nơi Như Mộng đang trực. “Chào cô, tôi muốn gặp anh Đông Thần.” Giọng nói ngọt ngào, nhỏ nhẹ như rót mật vào tai.
Như Mộng ngẩn người ra một lúc mới phản ứng kịp: “À… xin lỗi cô, Hoắc tổng hiện chưa đến công ty. Cô có hẹn trước không ạ?”
Cô gái mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt lại thoáng chút kiêu ngạo: “Tôi là bạn thân của anh ấy, không cần hẹn trước. Cô cứ cho tôi vào phòng anh ấy đợi là được.”
“Chuyện này…” Như Mộng khó xử, “Quy định của công ty là không có hẹn thì không được vào, trừ khi…”
“Trừ khi cái gì? Tôi là Lan Nhược Tâm, cô cứ nói tên tôi, anh ấy sẽ không trách phạt cô đâu.” Cô ta ngắt lời, giọng điệu tuy vẫn nhẹ nhàng nhưng mang theo sự áp đặt.
Phỉ Y Hân ngồi quan sát từ xa, trong lòng cười khẩy. Lại một ả hoang tưởng sức mạnh. Bạn thân cái khỉ mốc! Nếu là bạn thân thật sự thì đã gọi điện trực tiếp cho hắn rồi, cần gì phải đứng đây đôi co với thư ký?
Cô đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest đen, sải bước đi tới. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà cộp cộp đầy quyền lực, thu hút sự chú ý của mọi người. “Có chuyện gì vậy?” Giọng nói lạnh lùng vang lên.
Lan Nhược Tâm quay lại, nhìn thấy Phỉ Y Hân thì hơi sững lại. Khí chất của người phụ nữ đối diện quá mạnh mẽ, lấn át hoàn toàn vẻ “tiên nữ” của cô ta. Bộ đồ đen tuyền đối lập hoàn toàn với bộ váy trắng của cô ta, như thiên thần và ác quỷ đối đầu (dù chưa biết ai là ai).
“Y Hân, cô Lan đây muốn vào phòng Hoắc tổng đợi, nhưng cô ấy không có hẹn trước…” Như Mộng vội vàng báo cáo.
Phỉ Y Hân gật đầu, quay sang nhìn Lan Nhược Tâm, nở một nụ cười công nghiệp: “Chào cô Lan. Tôi là Phỉ Y Hân, trưởng thư ký của Hoắc tổng. Rất tiếc, quy định là quy định. Hoắc tổng rất ghét người lạ tự tiện vào phòng làm việc của ngài ấy. Nếu cô là bạn thân, phiền cô gọi điện trực tiếp cho ngài ấy để xác nhận.”
Lan Nhược Tâm nhíu mày, vẻ mặt thoáng chút khó coi nhưng nhanh chóng giấu đi: “Điện thoại anh ấy đang bận. Tôi vừa xuống máy bay, chỉ muốn tạo bất ngờ cho anh ấy thôi. Cô thư ký này, cô làm khó tôi như vậy, không sợ anh Đông Thần tức giận sao?”
“Tôi chỉ làm đúng phận sự. Nếu Hoắc tổng trách phạt, tôi xin chịu. Nhưng nếu tôi để người không phận sự vào và làm mất tài liệu quan trọng, thì cái giá phải trả không chỉ là bị mắng đâu.” Phỉ Y Hân đáp trả đanh thép, không hề nhượng bộ.
Lan Nhược Tâm cắn môi, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc, trông thật đáng thương. Chiêu bài “nước mắt mỹ nhân” này thường rất hiệu quả với đàn ông, nhưng tiếc là ở đây toàn phụ nữ (và Phỉ Y Hân thì miễn nhiễm).
“Cô…”
“Nếu cô Lan mệt, mời cô sang phòng chờ ngồi nghỉ. Trà nước đầy đủ. Còn phòng chủ tịch thì xin lỗi, KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO.” Phỉ Y Hân nhấn mạnh từng chữ, tay chỉ về hướng phòng chờ dành cho khách vãng lai.
Lan Nhược Tâm tức đến run người nhưng không làm gì được. Cô ta liếc nhìn Phỉ Y Hân một cái đầy oán hận, rồi hậm hực đi về phía phòng chờ. “Được lắm, đợi anh Đông Thần đến, tôi sẽ bảo anh ấy đuổi việc cô!”
Phỉ Y Hân nhún vai, chẳng thèm quan tâm. Đuổi việc? Cô còn đang mong đây này!

Bình luận (0)

Để lại bình luận