Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Căn Phòng “Xông Hơi” Và Mùi Hương Mê Hoặc
Lan Nhược Tâm vừa quay đi, Phỉ Y Hân liền nháy mắt với Như Mộng, nụ cười trên môi trở nên ranh mãnh: “Như Mộng, đưa cô Lan sang phòng họp số 3 đi.”
Như Mộng trố mắt: “Phòng số 3? Nhưng phòng đó máy lạnh bị hỏng, cửa sổ lại kẹt không mở được, nóng như cái lò bát quái ấy! Cô định…”
“Suỵt!” Phỉ Y Hân đưa ngón tay lên miệng, “Khách quý muốn đợi thì phải cho đợi ở nơi ‘đặc biệt’ chứ. Hoắc tổng chưa đến, chúng ta không thể để cô ấy ngồi ở sảnh chung ồn ào được, mất mặt lắm. Phòng số 3 là yên tĩnh nhất rồi.”
Như Mộng hiểu ý, bụm miệng cười khúc khích: “Tôi hiểu rồi! Cô Lan, mời lối này ạ!”
Lan Nhược Tâm hất hàm đi theo Như Mộng, không hề biết mình đang bước vào cái bẫy. Vừa bước vào phòng số 3, không khí ngột ngạt ập tới. Nhưng vì sĩ diện, cô ta vẫn ngồi xuống ghế, giữ vẻ thanh cao. Như Mộng rót cho cô ta một ly nước nóng (cố tình), rồi nhanh chóng rút lui, đóng cửa lại.
Phỉ Y Hân trở lại bàn làm việc, tâm trạng bỗng chốc vui vẻ lạ thường. Cô tưởng tượng cảnh “đóa bạch liên hoa” kia ngồi trong cái lò xông hơi đó, lớp trang điểm trôi tuột đi, mồ hôi nhễ nhại… Chắc chắn sẽ rất thú vị.
Khoảng một tiếng sau, Hoắc Đông Thần mới xuất hiện. Hắn sải bước dài từ thang máy ra, khí thế bức người. Hôm nay hắn mặc bộ vest màu xám tro, cà vạt xanh đen, trông vừa lịch lãm vừa lạnh lùng. Đi ngang qua bàn Phỉ Y Hân, hắn dừng lại, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Sao lại ngồi ngoài này? Vào phòng với tôi!”
Phỉ Y Hân ngước lên, định từ chối nhưng bắt gặp ánh mắt kiên quyết của hắn, đành thở dài thu dọn tài liệu đứng dậy. Khi đi lướt qua hắn, mũi cô chợt ngửi thấy một mùi hương là lạ. Không phải mùi nước hoa nam tính thông thường, mà là một mùi hương gỗ trầm ấm, pha chút gì đó ngọt ngào, quyến rũ, len lỏi vào khứu giác, kích thích thần kinh.
“Anh đổi nước hoa à?” Cô buột miệng hỏi.
Hoắc Đông Thần nhếch mép, không trả lời, chỉ mở cửa phòng làm việc cho cô vào. Cánh cửa vừa đóng lại, không gian trở nên riêng tư và tĩnh lặng. Mùi hương kia trong phòng kín càng trở nên nồng đậm hơn. Phỉ Y Hân cảm thấy đầu óc hơi chếnh choáng, cơ thể bắt đầu nóng lên một cách khó hiểu.
“Tại sao hôm nay em lại mặc một cây đen thế?” Hoắc Đông Thần ngồi xuống ghế chủ tịch, ánh mắt quét một lượt từ trên xuống dưới người cô, giọng điệu có chút không hài lòng.
Phỉ Y Hân cố gắng giữ bình tĩnh, đè nén cảm giác bồn chồn trong lòng: “Lạ lắm sao? Tôi thấy chuyên nghiệp mà.”
“Trông như đi đám tang vậy. Sau này đừng mặc màu này nữa, em hợp với những màu tươi sáng, hoặc màu pastel hơn.” Hắn phán xét.
“Sao anh lại quản cả chuyện ăn mặc của tôi? Công ty có quy định cấm mặc màu đen à?” Phỉ Y Hân phản bác, nhưng giọng nói lại thiếu đi vài phần sắc sảo thường ngày. Tim cô đập nhanh hơn, hơi thở bắt đầu gấp gáp. Cô cảm thấy khát nước, cổ họng khô khốc.
Hoắc Đông Thần nhận ra sự khác lạ của cô. Hắn đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, tiến lại gần cô. “Em không khỏe à? Mặt đỏ thế kia?” Hắn đưa tay lên định sờ trán cô.
“Đừng chạm vào tôi!” Phỉ Y Hân lùi lại, nhưng chân cô mềm nhũn, loạng choạng suýt ngã. Hoắc Đông Thần nhanh tay đỡ lấy eo cô, kéo cô sát vào người mình. Khoảng cách gần gũi khiến mùi hương trên người hắn càng tấn công mạnh mẽ vào khứu giác cô.
“Buông ra… nóng quá…” Phỉ Y Hân rên rỉ nhỏ, bàn tay đặt trên ngực hắn muốn đẩy ra nhưng lại trở nên yếu ớt, giống như đang vuốt ve hơn.
Ánh mắt Hoắc Đông Thần tối sầm lại. Hắn nhìn đôi môi đỏ mọng đang hé mở của cô, nhìn ánh mắt mơ màng ngập nước, dục vọng trong người bùng lên dữ dội. “Em đang quyến rũ tôi đấy à?”
“Không… tôi không…” Lời phủ nhận chưa dứt đã bị nuốt chửng. Hoắc Đông Thần cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi cô. Nụ hôn mang theo sự chiếm hữu và trừng phạt. Hắn cắn nhẹ môi dưới của cô, lưỡi luồn vào trong khuấy đảo.
“Ưm…” Phỉ Y Hân cảm thấy cả người như bị điện giật. Mùi hương kỳ lạ kia kết hợp với nụ hôn của hắn khiến lý trí cô tan biến. Cô không đẩy hắn ra nữa mà vòng tay lên cổ hắn, đáp lại một cách vụng về nhưng nhiệt tình.
Hoắc Đông Thần bất ngờ trước sự chủ động của cô, càng hôn sâu hơn. Bàn tay hắn trượt xuống hông, xoa nắn đường cong mềm mại qua lớp vải. Không khí trong phòng nóng rực lên từng giây.
Đúng lúc cao trào, cánh cửa phòng làm việc đột ngột bị đẩy mạnh ra. “Rầm!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận