Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sóng Gió Gia Tộc Và Sự Can Thiệp Của Bà Mẹ
Biệt thự Hoắc gia nằm biệt lập trên một ngọn đồi, toát lên vẻ xa hoa, lộng lẫy nhưng cũng đầy lạnh lẽo, cô độc. Sáng sớm, tiếng la hét chói tai của Hoắc Tiểu Đồng – cô em gái được nuông chiều từ bé của Hoắc Đông Thần – đã phá tan sự yên tĩnh vốn có.
“Mẹ ơi! Mẹ phải làm chủ cho con! Anh Hai thật quá đáng!”
Hoắc Tiểu Đồng xông vào phòng khách, nơi bà Trình Mẫn – phu nhân quyền lực của Hoắc gia – đang ngồi thưởng trà. Cô ả vứt túi xách hàng hiệu xuống ghế, khuôn mặt trang điểm kỹ càng nhăn nhó vì tức giận.
“Có chuyện gì mà sáng sớm con đã ầm ĩ lên thế?” Bà Trình Mẫn đặt tách trà xuống, nhíu mày nhìn con gái. Dù đã có tuổi nhưng bà vẫn giữ được nét đẹp quý phái, sang trọng, chỉ có đôi mắt là vương chút u sầu và nghiêm khắc.
“Mẹ xem đi, Nhược Tâm khóc hết nước mắt rồi kìa!” Hoắc Tiểu Đồng kéo tay mẹ, kể lể. “Hôm qua Nhược Tâm đến công ty tìm anh Hai, con bé chỉ muốn quan tâm, chăm sóc anh ấy theo ý mẹ thôi. Vậy mà anh Hai không những không tiếp, còn sai bảo vệ đuổi cổ cậu ấy ra ngoài trước mặt bao nhiêu nhân viên. Thật mất mặt chết đi được!”
“Cái gì?” Bà Trình Mẫn cau mày, vẻ mặt không hài lòng. Lan Nhược Tâm là con gái của bạn thân bà, gia thế môn đăng hộ đối, lại ngoan hiền, bà rất ưng ý chọn làm con dâu. Việc con trai bà hành xử thô lỗ như vậy thật không nể mặt bà chút nào.
“Chưa hết đâu mẹ!” Hoắc Tiểu Đồng thêm mắm dặm muối. “Nhược Tâm nói, bên cạnh anh Hai có một con hồ ly tinh tên là Phỉ Y Hân. Cô ta chỉ là một thư ký quèn, xuất thân thấp kém, nhưng lại dùng thủ đoạn quyến rũ anh Hai, khiến anh ấy mê muội. Cô ta còn dám lên mặt dạy đời, sỉ nhục Nhược Tâm nữa!”
“Phỉ Y Hân?” Bà Trình Mẫn lẩm bẩm cái tên này, trong mắt hiện lên tia sắc lạnh. Bà biết con trai mình lạnh lùng, khó gần, bao năm nay không màng nữ sắc. Nay lại vì một người phụ nữ mà làm loạn, chắc chắn cô gái này không đơn giản.
“Đúng vậy! Mẹ phải xử lý cô ta đi, nếu không anh Hai sẽ bị cô ta làm hỏng mất! Anh ấy chưa bao giờ đối xử với người nhà như vậy cả!”
Bà Trình Mẫn trầm ngâm suy nghĩ. Bà biết mối quan hệ giữa bà và Hoắc Đông Thần vốn không tốt đẹp, con trai bà luôn xa cách, lạnh nhạt với gia đình. Nhưng bà không thể để dòng máu Hoắc gia bị vấy bẩn bởi những kẻ không xứng đáng.
“Được rồi, mẹ biết rồi. Con bảo Nhược Tâm cứ yên tâm, mẹ sẽ đòi lại công đạo cho nó. Còn về cô thư ký kia…” Bà Trình Mẫn nheo mắt, toát ra khí thế của một người đứng đầu hậu phương gia tộc. “Mẹ sẽ cho người điều tra. Nếu đúng là loại hồ ly tinh chuyên đi mồi chài đàn ông, mẹ sẽ không để yên đâu.”
“Mẹ là nhất!” Hoắc Tiểu Đồng vui vẻ ôm chầm lấy mẹ, trong lòng thầm đắc ý. Cô ta ghét nhất là những kẻ nghèo hèn mà dám trèo cao. Phỉ Y Hân, cứ đợi đấy, mẹ tôi ra tay thì cô chỉ có nước cuốn gói khỏi Hoắc Viễn!
Trong khi đó, tại một spa cao cấp, Lan Nhược Tâm đang nằm hưởng thụ dịch vụ massage, nghe điện thoại của Hoắc Tiểu Đồng báo tin vui. Khóe miệng cô ta nhếch lên một nụ cười nham hiểm, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài dịu dàng, thánh thiện thường ngày.
“Cám ơn cậu, Tiểu Đồng. Mình chỉ sợ làm ảnh hưởng đến tình cảm mẹ con bác gái thôi…” Cô ta giả vờ giọng yếu đuối, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cau.
Phỉ Y Hân, cô dám làm tôi bẽ mặt, tôi sẽ khiến cô sống không bằng chết! Hoắc Đông Thần là của tôi, vị trí phu nhân Hoắc gia chỉ có thể thuộc về tôi!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận