Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bình minh và những toan tính
Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua lớp rèm cửa mỏng manh, chiếu thẳng vào chiếc giường lộn xộn, đánh thức Phỉ Y Hân. Cô nheo mắt, cảm giác đầu tiên ập đến là cơn đau nhức ê ẩm khắp toàn thân, đặc biệt là vùng eo và hạ thân, như thể vừa bị xe tải cán qua. Cô khẽ rên một tiếng, muốn xoay người nhưng phát hiện mình đang bị giam cầm trong một vòng tay cứng như sắt.
Hoắc Đông Thần vẫn đang ngủ say, gương mặt tuấn tú khi ngủ bớt đi vài phần lạnh lùng, thêm vài phần trẻ con và bình yên. Cánh tay hắn đặt ngang eo cô, chân thì gác lên chân cô, tư thế sở hữu tuyệt đối ngay cả trong giấc ngủ.
Phỉ Y Hân ngắm nhìn hắn một lúc, nhớ lại những chuyện điên rồ tối qua, gò má cô bất giác nóng bừng. Cô đưa ngón tay chọc nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của hắn, lầm bầm: “Đồ trâu bò… làm người ta đau chết đi được.”
Hoắc Đông Thần khẽ nhíu mày, rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy vừa tỉnh ngủ có chút mơ màng, nhưng khi nhìn thấy cô gái nhỏ trong lòng, lập tức ánh lên nét cười sủng nịnh. Hắn bắt lấy ngón tay đang làm loạn của cô, đưa lên miệng cắn nhẹ.
“Dậy sớm thế? Còn đau không?” Giọng hắn khàn khàn đặc trưng của buổi sáng, quyến rũ đến mức khiến tim Phỉ Y Hân lỡ một nhịp.
“Biết đau mà tối qua còn… như thú dữ vậy!” Phỉ Y Hân lườm hắn, cố gắng rút tay về nhưng không được.
Hoắc Đông Thần cười khẽ, kéo cô sát vào lòng, hôn chụt lên trán cô: “Ai bảo vợ anh ngon quá làm chi. Ngoan, ngủ thêm chút nữa đi.”
“Không ngủ nữa, đói rồi.” Phỉ Y Hân bĩu môi.
Bữa sáng được phục vụ tận phòng. Căn phòng tổng thống ngập tràn mùi thơm của bánh mì nướng, cà phê và trứng ốp la. Hoắc Đông Thần ân cần cắt nhỏ thức ăn cho cô, ánh mắt dịu dàng đến mức nếu nhân viên công ty nhìn thấy chắc chắn sẽ nghĩ chủ tịch bị tráo đổi linh hồn.
Không khí đang ngọt ngào thì điện thoại của Hoắc Đông Thần reo lên. Hắn nhìn màn hình, nụ cười trên môi vụt tắt, thay vào đó là vẻ lạnh lùng quen thuộc. Là mẹ hắn – bà Trình Mẫn.
“Nghe đây,” hắn bắt máy, giọng điệu xa cách.
Bên kia đầu dây, giọng bà Trình Mẫn vang lên đầy vẻ nghiêm trọng và soi mói: “Đông Thần, mẹ nghe nói con đưa con bé thư ký kia đi công tác cùng? Con đang làm cái trò gì vậy? Chơi bời thì cũng phải có chừng mực, đừng để ảnh hưởng đến danh tiếng Hoắc gia.”
Hoắc Đông Thần liếc nhìn Phỉ Y Hân đang vô tư ăn bánh, ánh mắt hắn trầm xuống: “Chuyện của con không cần mẹ lo. Và cô ấy không phải là ‘con bé thư ký’, cô ấy là người của con.”
“Con… con định chọc tức chết mẹ sao? Mẹ đã điều tra rồi, con bé đó xuất thân bình thường, tâm cơ lại sâu, ở công ty thì lộng hành, con đừng để bị nó lừa!”
Hoắc Đông Thần cười lạnh, tiếng cười khiến người nghe lạnh gáy: “Mẹ nên quản lý tốt những người xung quanh mẹ trước đi. Đừng để con phải ra tay.”
Hắn cúp máy, ném điện thoại sang một bên. Phỉ Y Hân ngước lên, thấy vẻ mặt u ám của hắn, cô nhạy cảm nhận ra có chuyện không ổn.
“Mẹ anh à?”
“Ừ, không có gì đâu. Ăn tiếp đi.” Hoắc Đông Thần gắp thêm thức ăn cho cô, nhưng trong đáy mắt hắn đã hiện lên tia sát khí. Bất cứ ai dám động đến cô, dù là người nhà, hắn cũng sẽ không nương tay.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận