Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn thịnh nộ và màn kịch ngọt ngào
Không khí trong sảnh lớn Hoắc Viễn như đông cứng lại. Nhân viên xung quanh nín thở, không ai dám phát ra tiếng động nào. Hoắc Đông Thần bế thốc Phỉ Y Hân lên kiểu công chúa, đôi mắt sắc lạnh quét qua Lan Nhược Tâm khiến cô ta run lẩy bẩy, chân mềm nhũn ngã bệt xuống đất.
“Anh… Đông Thần… nghe em giải thích… là cô ta…” Lan Nhược Tâm lắp bắp, nước mắt cá sấu bắt đầu tuôn rơi.
“Câm miệng!” Hoắc Đông Thần quát lớn. “Cô là cái thá gì mà dám động vào người của tôi? Bảo vệ đâu! Lôi cô ta ra ngoài! Từ nay về sau, cấm cửa Lan Nhược Tâm và bất cứ ai liên quan đến Lan gia bước chân vào Hoắc Viễn nửa bước. Nếu cô ta còn lảng vảng quanh đây, đánh gãy chân cho tôi!”
Lan Nhược Tâm khóc lóc thảm thiết, bị hai bảo vệ to lớn lôi xềnh xệch ra ngoài như một con chó ghẻ, nhục nhã ê chề trước bao nhiêu cặp mắt.
Hoắc Đông Thần không thèm ngoái lại, bế thẳng Phỉ Y Hân vào thang máy chuyên dụng, lên thẳng phòng chủ tịch. Hắn đặt cô xuống ghế sofa, vội vàng đi tìm hộp sơ cứu.
“Đau không?” Hắn vừa hỏi vừa nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ lên vết hằn đỏ trên má cô, động tác cẩn trọng như đang chạm vào báu vật dễ vỡ. Ánh mắt hắn tràn đầy sự xót xa và hối hận.
Phỉ Y Hân nhìn vẻ mặt căng thẳng của hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp xen lẫn đắc ý. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay to lớn của hắn, giọng nũng nịu: “Em không sao mà. Chỉ hơi rát chút thôi. Lúc nãy em tránh kịp nên lực không mạnh lắm đâu. Em là cố tình để cô ta đánh đấy.”
Sắc mặt Hoắc Đông Thần lập tức trầm xuống, hắn trừng mắt nhìn cô: “Cố tình? Em điên rồi sao? Tại sao không đánh trả? Tại sao lại để bản thân chịu thiệt thòi như vậy?”
Phỉ Y Hân biết hắn đang giận, không phải giận cô làm loạn, mà giận vì cô bị đau. Cô cười hì hì, rướn người lên, vòng tay qua cổ hắn, dụi đầu vào ngực hắn như một con mèo nhỏ: “Thì để anh có cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân chứ sao. Với lại, nhìn cô ta bị anh đuổi đi nhục nhã như vậy, em thấy cái tát này cũng đáng giá mà.”
“Em…” Hoắc Đông Thần bất lực, không biết nên mắng hay nên thương cô gái ranh ma này. “Lần sau còn dám lấy thân mình ra làm khổ nhục kế, anh sẽ phạt em không xuống giường nổi ba ngày!”
“Biết rồi mà ông xã~” Phỉ Y Hân kéo dài giọng, chủ động hôn lên môi hắn để dập tắt cơn giận.
Nụ hôn mang theo sự xoa dịu và quyến rũ chết người. Hoắc Đông Thần ban đầu còn cứng rắn, nhưng rất nhanh đã bị sự ngọt ngào của cô đánh gục. Hắn siết chặt eo cô, đáp trả nụ hôn một cách cuồng nhiệt, như muốn xóa tan mọi dấu vết tổn thương trên người cô.
“Em đúng là yêu tinh,” hắn thì thầm vào môi cô, bàn tay bắt đầu trượt xuống hông, luồn vào trong vạt áo sơ mi công sở. “Dám làm anh lo lắng, giờ phải chịu phạt.”
Phỉ Y Hân cười khúc khích, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực hắn: “Phạt thế nào đây Hoắc tổng? Ở đây là văn phòng đấy nhé.”
“Văn phòng thì sao? Càng kích thích,” Hoắc Đông Thần nhếch mép cười tà, đẩy cô nằm xuống ghế sofa, thân hình to lớn phủ lên trên, che khuất cả ánh sáng từ cửa sổ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận