Chương 59

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 59

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dục vọng nơi công sở
Cánh cửa phòng làm việc đã được khóa trái, rèm cửa cũng được kéo kín, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối giữa lòng tòa cao ốc bận rộn. Trên chiếc ghế sofa da rộng lớn, hai thân ảnh đang quấn lấy nhau không rời.
Hoắc Đông Thần hôn dọc từ xương quai xanh xuống khe ngực Phỉ Y Hân, tay nhanh chóng cởi bỏ từng cúc áo sơ mi của cô. Chiếc áo lót ren đen nổi bật trên làn da trắng ngần, ôm trọn lấy đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp.
“Đông Thần… ưm… đừng để lại dấu… lát nữa em còn phải ra ngoài…” Phỉ Y Hân rên rỉ, cố gắng đẩy đầu hắn ra nhưng sức lực của cô so với hắn chẳng thấm vào đâu.
“Kệ bọn họ,” Hoắc Đông Thần cắn nhẹ lên đầu ngực cô qua lớp vải ren, khiến cô giật nảy mình. “Anh muốn cả thế giới biết em là của anh.”
Hắn kéo tuột chiếc váy công sở bó sát của cô xuống, ném bừa xuống sàn nhà. Giờ đây trên người cô chỉ còn lại bộ đồ lót gợi cảm. Hoắc Đông Thần đứng dậy, cởi bỏ áo vest và cà vạt, nhưng vẫn giữ lại chiếc áo sơ mi trắng, chỉ xắn tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc đầy gân guốc. Sự chỉnh tề của hắn đối lập hoàn toàn với sự trần trụi của cô, tạo nên một cảm giác kích thích thị giác mãnh liệt.
Hắn bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên bàn làm việc rộng lớn, gạt phăng đống tài liệu sang một bên. Tiếng giấy tờ rơi lả tả xuống sàn càng làm tăng thêm sự hoang dại của cuộc hoan ái.
“Mở chân ra,” hắn ra lệnh, giọng nói khàn đặc.
Phỉ Y Hân ngoan ngoãn tách hai chân, quấn lấy hông hắn. Hoắc Đông Thần kéo lệch chiếc quần lót của cô sang một bên, không cần dạo đầu quá lâu vì cô đã ướt đẫm từ những màn trêu chọc trước đó. Hắn giải phóng cự long đang sưng trướng, một đường thẳng tiến đâm sâu vào bên trong cô.
“Aaa…” Phỉ Y Hân ngửa cổ ra sau, hét lên vì sự lấp đầy đột ngột. Cảm giác căng trướng quen thuộc nhưng chưa bao giờ hết kích thích lan tỏa khắp cơ thể.
Hoắc Đông Thần giữ chặt hông cô, bắt đầu luật động. Tốc độ nhanh và mạnh mẽ, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất, khiến cả cái bàn làm việc rung lên bần bật.
“Ưm… mạnh quá… a… Hoắc Đông Thần… anh điên rồi…”
“Đúng, anh điên vì em,” hắn gầm gừ, cúi xuống hôn ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng của cô, nuốt trọn những tiếng rên rỉ kiều mị.
Trong không gian nghiêm túc của phòng làm việc, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên rõ mồn một, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề. Phỉ Y Hân cảm thấy mình như con thuyền nhỏ giữa cơn bão tố, chỉ biết bám víu lấy bờ vai rộng của người đàn ông trước mặt để không bị nhấn chìm.
“Hân Nhi, kẹp chặt vào… đúng rồi… như thế…” Hoắc Đông Thần vừa di chuyển vừa thì thầm những lời hư hỏng, bàn tay hắn cũng không rảnh rỗi, liên tục xoa nắn bầu ngực nảy nở của cô, kích thích đầu ti cứng đờ.
Khoái cảm dâng trào như sóng thần, Phỉ Y Hân co rút liên hồi, mật dịch tuôn ra ướt đẫm cả nơi giao hợp và đùi non. Hoắc Đông Thần cảm nhận được sự co bóp tuyệt vời ấy, hắn gầm lên một tiếng, thúc mạnh thêm vài cái thật sâu rồi phóng thích dòng dung nham nóng hổi vào trong cô.
Cả hai ôm chặt lấy nhau, thở dốc, tận hưởng dư vị ngọt ngào và tê dại sau cơn cao trào mãnh liệt ngay tại nơi làm việc thiêng liêng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận