Chương 61

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 61

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Âm mưu của những đóa hoa độc
Sân bay quốc tế thành phố hôm nay tấp nập hơn thường lệ, dòng người hối hả ngược xuôi, tiếng loa thông báo vang lên đều đều hòa lẫn trong tiếng bước chân và tiếng kéo vali ma sát trên nền gạch bóng loáng. Giữa khung cảnh hỗn độn ấy, sự xuất hiện của một cô gái lập tức thu hút mọi ánh nhìn.
Lan Nhược Tâm đứng đó, tựa như một đóa hoa lan thanh khiết giữa bụi trần. Cô ta diện một chiếc váy liền thân màu kem nhã nhặn, tôn lên vóc dáng mảnh mai, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng toát lên vẻ đài các, dịu dàng. Cô ta khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh hướng về cửa ra, tay giơ lên vẫy nhẹ đầy duyên dáng.
Từ phía cửa hải quan, một cô gái khác sải bước đi ra với thần thái hoàn toàn đối lập. Đó là Hoắc Tiểu Đồng. Cô ta mặc một bộ jumpsuit hàng hiệu cắt xẻ táo bạo, đeo kính râm to bản che gần hết khuôn mặt nhỏ nhắn, từng bước đi đều toát lên vẻ kiêu kỳ, ngạo mạn của một thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ trong trứng nước. Nếu Lan Nhược Tâm là nước, thì Hoắc Tiểu Đồng chính là lửa, nhưng tiếc thay, cả hai đều là những thứ nước và lửa chứa đầy toan tính.
“Tiểu Đồng!” Lan Nhược Tâm cất tiếng gọi, giọng nói ngọt ngào như mật ong.
Hoắc Tiểu Đồng tháo kính râm, để lộ đôi mắt sắc sảo, tinh nghịch nhưng ẩn chứa sự bướng bỉnh trẻ con. Cô ta lao đến ôm chầm lấy người bạn thân thiết: “Nhược Tâm! Cậu chờ mình có lâu không? Chết tiệt, chuyến bay delay làm mình phát điên lên được.”
“Lâu gì chứ? Được đón đại tiểu thư Hoắc gia là vinh hạnh của mình mà.” Lan Nhược Tâm cười, khoác tay bạn thân dẫn ra xe. “Đi thôi, chúng ta về khách sạn trước nhé?”
Hai cô gái vừa đi vừa ríu rít trò chuyện. Lần trở về này của Hoắc Tiểu Đồng không đơn thuần là thăm quê hương hay xả hơi sau những ngày du học nhàm chán. Cô ta trở về mang theo một sứ mệnh được “kích động” bởi chính Lan Nhược Tâm và mẹ mình – bà Trình Mẫn. Trong những cuộc điện thoại xuyên biên giới, Lan Nhược Tâm đã khéo léo gieo vào đầu cô ta hình ảnh một Phỉ Y Hân đầy mưu mô, xảo quyệt, kẻ đã dùng thủ đoạn hồ ly tinh để mê hoặc người anh trai lạnh lùng, cấm dục của cô.
Hoắc Tiểu Đồng vốn tính khí nóng nảy, lại cực kỳ sùng bái anh trai, làm sao có thể chấp nhận một kẻ “thấp kém” bước chân vào Hoắc gia?
“Tiểu Đồng này,” Lan Nhược Tâm giả vờ ngập ngừng, ánh mắt thoáng vẻ e dè, “Cậu có định đến chào anh Đông Thần trước không? Với lại… sao cậu không về biệt thự của anh ấy ở? Dù sao hai người cũng là anh em ruột mà.”
Hoắc Tiểu Đồng bĩu môi, suy nghĩ một chút rồi gật đầu tán thành: “Cậu nói đúng. Mình phải đến đó xem con hồ ly tinh kia tròn méo ra sao mà dám tác oai tác quái. Sau đó mình sẽ xin phép anh hai cho cả cậu và mình dọn vào ở chung. Có mình ở đó, xem cô ta còn dám giở trò gì.”
Lan Nhược Tâm nghe vậy thì trong lòng mở cờ, ánh mắt lóe lên tia đắc ý nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ lo âu, yếu đuối: “Như vậy… có tiện không? Cậu cũng biết mà, anh Đông Thần hình như… rất ghét mình. Lần trước anh ấy còn đuổi mình đi nữa.”
Hoắc Tiểu Đồng vỗ vai bạn trấn an, giọng chắc nịch: “Cái gì mà thích với không thích? Anh ấy chỉ là nhất thời bị mỡ heo che mắt, bị con ả kia bỏ bùa mê thuốc lú thôi. Cậu yên tâm, mình sẽ cho cô ta một bài học nhớ đời. Đợi khi cô ta bị đá khỏi Hoắc Viễn, anh hai sẽ nhận ra cậu mới là người xứng đáng nhất.”
Trong lòng Lan Nhược Tâm, Hoắc Đông Thần là chấp niệm, là mục tiêu lớn nhất đời cô ta. Cô ta đã thú nhận tình cảm với Hoắc Tiểu Đồng, và dĩ nhiên, cô em gái ngốc nghếch này lập tức ủng hộ nhiệt liệt viễn cảnh bạn thân trở thành chị dâu.
Chiếc taxi dừng lại trước tòa cao ốc chọc trời của tập đoàn Hoắc Viễn. Đứng trước cơ ngơi đồ sộ này, Lan Nhược Tâm bất giác rùng mình, nhớ lại nỗi nhục nhã lần trước bị đuổi đi không thương tiếc. Nhưng lần này có “kim bài miễn tử” là Hoắc Tiểu Đồng, cô ta lấy lại chút tự tin, ngẩng cao đầu bước theo sau.
Tại quầy tiếp tân, cô nhân viên nhìn thấy Lan Nhược Tâm liền nhíu mày. Lệnh cấm của Hoắc tổng vẫn còn đó, cô gái này đúng là mặt dày.
“Xin lỗi, mời hai vị ra về cho. Hoắc tổng có lệnh không tiếp hai người, đặc biệt là cô Lan đây.” Cô tiếp tân nói giọng cứng rắn, ánh mắt không chút nể nang.
Hoắc Tiểu Đồng trừng mắt, cơn giận bốc lên ngùn ngụt: “Cô dám nói lại lần nữa xem? Cô có biết tôi là ai không hả? Mắt cô để trưng bày à?”
Cô tiếp tân cười khẩy, thái độ chuyên nghiệp nhưng đầy châm biếm: “Dù cô là ai thì quy định vẫn là quy định.”
“Cô… Gan to lắm! Xem ra cô chán cái ghế này rồi!” Hoắc Tiểu Đồng đập tay xuống bàn đá cẩm thạch, giọng rít lên: “Tôi là Hoắc Tiểu Đồng, em gái ruột của Hoắc Đông Thần! Mau gọi anh tôi ra đây, nếu không tôi sẽ cho cô cuốn gói ngay lập tức!”
Cô tiếp tân hơi khựng lại, nhìn bộ dạng dát đầy hàng hiệu từ đầu đến chân của Hoắc Tiểu Đồng, trong lòng có chút dao động. Nhưng nhớ lại khí thế bức người của Hoắc tổng khi ra lệnh cấm, cô ta vẫn giữ vững lập trường: “Thật xin lỗi, Hoắc tiểu thư. Hoắc tổng hiện không có ở công ty. Hơn nữa, ngài ấy không có dặn dò gì về việc tiếp đón cô.”
Lan Nhược Tâm đứng bên cạnh mặt tái mét, cảm giác nhục nhã lại ùa về. Hoắc Tiểu Đồng thì tức đến run người, cô ta rút điện thoại ra, bấm số anh trai: “Được lắm, để tôi gọi cho anh ấy. Các người cứ đợi đấy mà chết!”
Nhưng đáp lại cô ta chỉ là những tiếng tút dài vô tận, không ai bắt máy.
“Anh tôi đi đâu rồi?” Hoắc Tiểu Đồng gầm lên.
Cô tiếp tân lạnh lùng đáp: “Hôm nay công ty bắt đầu kỳ nghỉ dưỡng thường niên. Hoắc tổng và thư ký Phỉ đã đi nghỉ mát từ sớm rồi.”
Hoắc Tiểu Đồng và Lan Nhược Tâm đứng chôn chân tại chỗ, lửa giận bùng lên thiêu đốt tâm can. Bảo vệ bắt đầu tiến lại gần với ánh mắt cảnh cáo. Không còn cách nào khác, hai thiên kim tiểu thư đành phải nuốt cục tức, thất thiểu quay ra xe, mang theo nỗi hậm hực không thể trút bỏ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận