Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự trừng phạt ngọt ngào nơi góc khuất
Hoắc Đông Thần vác Phỉ Y Hân đi một mạch đến một góc khuất sau rặng dừa, nơi ít người qua lại. Hắn thô bạo thả cô xuống, lưng cô va vào thân cây dừa xù xì. Chưa kịp định thần, Phỉ Y Hân đã bị hắn ép chặt, hai tay bị hắn khóa chặt trên đỉnh đầu, cả cơ thể rắn chắc của hắn đè lên người cô, không chừa một kẽ hở.
“Hoắc… Hoắc Đông Thần! Anh điên rồi sao? Buông tôi ra!” Phỉ Y Hân thở hổn hển, ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt mở to nhìn hắn vừa sợ hãi vừa tức giận.
“Em dám ăn mặc như thế này trước mặt thằng đàn ông khác? Hửm?” Hoắc Đông Thần gầm gừ, ánh mắt rực lửa quét dọc cơ thể cô. Chiếc áo lưới ướt sũng dính chặt vào da thịt, càng làm lộ rõ bộ bikini đen nhỏ xíu bên trong, hai bầu ngực căng tròn bị ép chặt vào lồng ngực hắn, cọ xát đầy kích thích.
“Đây là bãi biển! Ai mà chẳng mặc như vậy? Anh vô lý vừa thôi!” Cô cố gắng phản kháng, vặn vẹo thân mình, nhưng hành động đó chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Sự ma sát giữa hai cơ thể khiến dục vọng trong người Hoắc Đông Thần bùng nổ.
Hắn cúi xuống, ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng của cô. Nụ hôn không hề dịu dàng mà mang đầy tính chiếm hữu và trừng phạt. Hắn cắn mút môi cô, lưỡi hắn thô bạo cạy mở hàm răng cô, xông vào khuấy đảo khoang miệng ngọt ngào, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương của cô mà dây dưa không dứt.
“Ưm… ưm…” Phỉ Y Hân rên rỉ trong cổ họng, cảm giác tê dại lan tỏa khắp người. Hơi thở nam tính nồng đậm của hắn bao vây lấy cô, khiến chân tay cô mềm nhũn.
Sau khi hôn đến khi cô không còn dưỡng khí, hắn mới luyến tiếc buông ra, đôi mắt đục ngầu vì dục vọng nhìn xuống đôi môi sưng đỏ của cô. Hắn với tay lấy chiếc áo thun rộng thùng thình mà hắn đã chuẩn bị sẵn từ nhân viên khách sạn, trùm lên người cô, che đi thân thể quyến rũ chết người kia.
“Mặc vào! Từ giờ cấm em mặc bikini trước mặt người khác!” Hắn ra lệnh, giọng nói khàn đặc.
“Xấu chết đi được! Anh muốn biến tôi thành bao tải à?” Phỉ Y Hân nhìn chiếc áo rộng lùng bùng, bĩu môi phản đối.
Hoắc Đông Thần ghé sát tai cô, bàn tay luồn vào trong chiếc áo thun, bóp nhẹ eo cô một cái: “Em muốn mặc cái này đi dạo chợ đêm, hay muốn tôi lột sạch em ngay tại đây và ‘làm’ em trước mặt thiên hạ? Hoặc là về phòng, và em sẽ không xuống giường được trong 3 ngày tới?”
Sự đe dọa trắng trợn và đầy tính “thực tiễn” của hắn khiến Phỉ Y Hân cứng họng. Cô biết hắn nói được là làm được. Cô hậm hực chỉnh lại áo, lườm hắn một cái sắc lẻm rồi vùng vằng bước đi.
Hoắc Đông Thần mỉm cười đắc ý, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, kéo đi về phía khu chợ đêm.
Chợ đêm vùng biển về tối lung linh huyền ảo dưới ánh đèn lồng đỏ rực. Không khí Trung Thu sớm tràn ngập khắp nơi. Tiếng nhạc, tiếng cười nói, mùi thơm nức mũi của các món ăn đường phố tạo nên một khung cảnh náo nhiệt, vui tươi.
Phỉ Y Hân vốn ham vui, sự bực bội ban nãy nhanh chóng bị cuốn bay bởi không khí lễ hội. Cô kéo tay Hoắc Đông Thần đi từ gian hàng này sang gian hàng khác, mắt sáng rực nhìn những món đồ lưu niệm nhỏ xinh.
“Cái này đẹp quá!” Cô cầm lên một chiếc lồng đèn hình trăng tròn nhỏ xíu, ánh sáng vàng dịu tỏa ra ấm áp. Cô mua một cái, rồi quay sang mua thêm một cái nữa, dúi vào tay Hoắc Đông Thần.
Hắn nhíu mày nhìn thứ đồ chơi trẻ con trên tay mình. Một tổng tài hắc đạo, lạnh lùng, mặc âu phục đen lại cầm cái lồng đèn trung thu? Hình tượng này quá sức sai trái. Hắn định từ chối thì thấy Phỉ Y Hân bĩu môi, định đưa cho một đứa bé gần đó.
Nhanh như cắt, Hoắc Đông Thần giật lại chiếc lồng đèn, giữ khư khư trong tay. Đùa à? Đồ vợ tặng, dù có là rác hắn cũng không cho ai, huống hồ là cái lồng đèn xinh xắn này.
“Đi ăn thôi, tôi đói rồi.” Hắn đánh trống lảng, kéo cô về khu ẩm thực.
Mùi thơm cay nồng của Tteokbokki xộc vào mũi. Phỉ Y Hân reo lên: “Woa! Tokbokki! Em muốn ăn cái này!”
“Ăn cái gì có chất chút đi. Mấy thứ này toàn bột với ớt.” Hoắc Đông Thần càm ràm như một ông bố già khó tính.
Phỉ Y Hân mặc kệ hắn, mua hai phần, vừa thổi vừa ăn ngon lành. Nhìn vẻ mặt khó đăm đăm của hắn, cô xiên một miếng bánh gạo đỏ au, đưa lên tận miệng hắn: “Nè, ăn thử đi. Ngon lắm đó, đừng có làm mặt lạnh nữa.”
Hoắc Đông Thần vốn ghét đồ ăn vặt, nhưng nhìn ánh mắt long lanh đầy mong chờ và đôi môi chúm chím của cô, hắn vô thức mở miệng. Vị cay nồng, dai dai của bánh gạo hòa quyện với vị ngọt ngào từ nụ cười của cô khiến hắn cảm thấy… món này cũng không tệ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận