Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Đòn ghen của “Hoạn Thư” Phỉ Y Hân
Hai người tiếp tục dạo bước giữa dòng người đông đúc. Hoắc Đông Thần một tay cầm lồng đèn, một tay nắm chặt tay Phỉ Y Hân, thỉnh thoảng lại dùng thân mình che chắn để cô không bị người khác va phải. Khung cảnh lãng mạn và ngọt ngào đến mức khiến người ta ghen tị.
Thế nhưng, có một vấn đề nảy sinh khiến Phỉ Y Hân cực kỳ khó chịu. Đó là nhan sắc của Hoắc Đông Thần. Dù hắn đang cầm lồng đèn, ăn mặc có phần xộc xệch hơn thường ngày, nhưng khí chất vương giả và vẻ đẹp trai như tượng tạc của hắn vẫn tỏa sáng rực rỡ, thu hút mọi ánh nhìn của phái nữ.
Từ các cô gái trẻ đến những chị em trung niên, ai nấy đều dán mắt vào hắn, thì thầm to nhỏ, ánh mắt bắn ra hình trái tim đắm đuối. Thậm chí có vài gã đàn ông cũng lén lút liếc nhìn hắn đầy ngưỡng mộ.
Phỉ Y Hân cảm thấy ngực mình tức anh ách. Hắn là của cô… à nhầm, là sếp của cô, là bạn giường trên hợp đồng của cô! Tại sao đám người kia lại dám nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống thế chứ?
“Bực bội quá đi mất!” Cô dậm chân, dừng phắt lại giữa đường.
Hoắc Đông Thần ngạc nhiên quay lại: “Sao thế? Đau chân à? Hay chưa ăn no?”
Phỉ Y Hân trừng mắt nhìn hắn, giọng đầy mùi giấm chua: “No cái gì mà no? Tức muốn no luôn rồi đây này! Anh nhìn lại mình xem, đi đến đâu là trêu hoa ghẹo nguyệt đến đó. Anh là hồ ly tinh chuyển kiếp à?”
“Em nói cái gì?” Hoắc Đông Thần ngơ ngác. Hắn quen được chú ý nên chẳng thấy có gì lạ, miễn là họ không có sát khí thì hắn coi như không khí.
“Nhìn xung quanh đi! Đám con gái kia sắp chảy nước miếng ra rồi kìa!” Phỉ Y Hân hất hàm về phía mấy cô nàng đang bám đuôi bọn họ.
Hoắc Đông Thần nhìn theo hướng cô chỉ, thấy mấy cô gái đang đỏ mặt khúc khích cười. Hắn nhếch mép, quay sang nhìn Phỉ Y Hân với ánh mắt đầy ý vị: “Thế à? Vậy em định làm gì? Bảo vệ tôi sao?”
Phỉ Y Hân hừ lạnh. Không cần hắn nói, cô đã hành động. Cô quay phắt lại, nheo mắt, phóng ra một luồng sát khí sắc lẹm về phía đám “vệ tinh”. Ánh mắt của cô lúc này không còn là cô gái ham ăn vặt nữa, mà là ánh mắt của một “chị đại” thứ thiệt, vừa hung dữ, vừa cảnh cáo, vừa khinh bỉ.
Đám con gái yếu bóng vía kia bị ánh mắt “hình viên đạn” của cô dọa cho hết hồn, vội vàng lảng đi chỗ khác.
Tuy nhiên, vẫn còn một cô ả mặt dày, ăn mặc hở hang, ỏng ẹo tiến lại gần, trên tay cầm điện thoại định xin số Hoắc Đông Thần. Cô ta mỉm cười lẳng lơ, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Phỉ Y Hân.
Phỉ Y Hân nở một nụ cười “hòa nhã” đến rợn người. Cô bước lên một bước, chắn ngay trước mặt cô ả, áp sát lại gần. Cô không nói gì, chỉ dùng khí thế áp bức tỏa ra từ người mình, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào đối phương như nhìn một con mồi đã chết.
Cô ả kia cảm thấy sống lưng lạnh toát, nụ cười cứng đờ trên môi. Phỉ Y Hân càng tiến tới, cô ta càng lùi lại trong vô thức.
“Bịch!”
Do quá hoảng sợ và lùi lại không nhìn đường, cô ả vấp chân ngã chổng vó ra đất. Xung quanh vang lên tiếng cười khúc khích. Cô ta mặt đỏ bừng vì xấu hổ, vội vàng lồm cồm bò dậy chạy biến, không dám quay đầu lại.
“Hừ, yếu mà còn đòi ra gió!” Phỉ Y Hân phủi tay, cười khẩy đầy đắc thắng. Cảm giác bắt nạt tình địch thật là sảng khoái!
Hoắc Đông Thần đứng quan sát toàn bộ màn kịch, trong lòng nở hoa. Hắn thích thú nhìn vẻ mặt hung hăng bảo vệ “lãnh thổ” của cô gái nhỏ. Hắn cúi xuống, ghé sát vào tai cô: “Tiểu Hân, em ghen nhìn đáng yêu thật đấy!”
Phỉ Y Hân giật mình như bị điện giật, mặt đỏ bừng lên: “Anh… anh nói bậy bạ gì đó? Ghen cái đầu anh ấy! Tôi… tôi chỉ là ghét bị người ta nhìn chằm chằm thôi. Họ nhìn anh, tôi đi bên cạnh cũng bị vạ lây, phiền chết được!”
“À… ra là thế.” Hoắc Đông Thần kéo dài giọng, vẻ mặt trêu chọc rõ rệt.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên phá tan bầu không khí: “Cô gái! Tôi chờ cô mãi! Hình như cô quên mất tôi rồi phải không?”
Là chàng trai Tây ban chiều! Anh ta đứng đó với vẻ mặt ai oán như bị bỏ rơi.
Phỉ Y Hân chớp mắt, ôi thôi chết, cô quên béng mất cuộc hẹn ở cổng chợ đêm. Cô chắp tay hối lỗi: “Tôi… tôi xin lỗi anh! Tôi thật sự quên mất!”
Chàng trai Tây thở dài rồi mỉm cười rộng lượng: “Không sao, bây giờ đi vẫn kịp mà. Chúng ta đi thôi!”
Vừa dứt lời, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo Phỉ Y Hân, siết chặt cô vào lòng một người đàn ông. Giọng nói của Hoắc Đông Thần vang lên, lạnh như băng ngàn năm: “Đi đâu?”
Chàng trai Tây rùng mình, nhìn người đàn ông cao lớn đang tỏa ra sát khí nồng nặc bên cạnh Phỉ Y Hân: “Đi… đi chơi…”
“Vậy sao? Anh không xin phép bạn trai cô ấy à?” Hoắc Đông Thần tuyên bố chủ quyền một cách bá đạo.
“Hả?” Cả Phỉ Y Hân và chàng trai Tây đều đồng thanh thốt lên.
“Cô… cô có bạn trai rồi?”
“Ơ… tôi…” Phỉ Y Hân ấp úng, liếc nhìn Hoắc Đông Thần. Hắn đang nhìn cô với ánh mắt cảnh cáo: “Em dám nói không xem?”
Hoắc Đông Thần cúi xuống, hôn lên tóc cô, giọng nói chuyển sang tông điệu ngọt ngào đến rợn người: “Hân Nhi, em giận anh thì cứ mắng anh, đánh anh, nhưng đừng trêu ghẹo đàn ông khác như thế, anh sẽ đau lòng lắm đấy!”
Phỉ Y Hân nổi da gà toàn thân. Tên này… diễn sâu quá rồi!
Chàng trai Tây nhìn cảnh tượng “cơm chó” trước mắt, cảm thấy mình như bóng đèn ngàn oát, tức tối giậm chân bỏ đi: “Các người… quá đáng lắm!”
Đợi người kia đi khuất, Phỉ Y Hân mới đẩy Hoắc Đông Thần ra: “Anh làm bạn trai tôi hồi nào?”
“Nếu không nói vậy hắn có đi không? Hay em muốn tôi dùng nắm đấm?” Hắn nhún vai, mua cho cô một cây kẹo bông gòn màu hồng to đùng để dỗ dành. “Đừng quên hợp đồng, không được có người thứ ba chen ngang!”
Phỉ Y Hân cầm cây kẹo bông, vừa ăn vừa lầm bầm. Hợp đồng là cấm lên giường với người khác, chứ có cấm đi chơi đâu? Đồ độc tài!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận