Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cánh cửa bí mật và Nữ thần trong phòng tắm
Đồng hồ điểm mười giờ đêm khi hai người trở về khách sạn Kryston – viên ngọc quý của tập đoàn Hoắc Viễn. Phỉ Y Hân thở phào nhẹ nhõm khi thấy Hoắc Đông Thần về phòng hắn mà không đòi hỏi “tiết mục đêm khuya”. Cô nhanh chóng vào phòng mình, khóa trái cửa cẩn thận, rồi tung tăng đi tắm, chuẩn bị cho một giấc ngủ ngon.
Nhưng cô đã lầm to. Với Hoắc Đông Thần, “buông tha” chưa bao giờ có trong từ điển khi con mồi đã ở ngay cạnh bên.
Trong căn phòng Tổng thống xa hoa bên cạnh, Hoắc Đông Thần vừa tắm xong. Hắn khoác chiếc áo choàng lụa màu đen, để lộ lồng ngực rắn chắc còn đọng những giọt nước long lanh. Mái tóc ướt rủ xuống trán làm giảm bớt vẻ nghiêm nghị, tăng thêm phần quyến rũ chết người. Hắn cầm ly rượu vang đỏ, lắc nhẹ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức tường ngăn cách hai căn phòng.
Hắn bước đến bên kệ rượu âm tường được thiết kế tinh xảo. Ngón tay thon dài lướt qua những chai rượu quý, dừng lại ở một chai vang trắng có hình dáng đặc biệt. Hắn xoay nhẹ cổ chai ba vòng sang trái, hai vòng sang phải.
“Cạch.”
Một tiếng động nhỏ vang lên, êm ru như tiếng thở. Chiếc kệ rượu khổng lồ từ từ trượt sang một bên, để lộ ra một lối đi bí mật thông sang phòng bên cạnh. Đây là thiết kế đặc biệt dành riêng cho chủ nhân của khách sạn, một lối đi tắt đầy… tiện lợi và tư lợi.
Hoắc Đông Thần mỉm cười tà mị, đặt ly rượu xuống, chậm rãi bước qua cánh cửa thần kỳ ấy. Phía sau lưng hắn, chiếc kệ rượu ở phòng Phỉ Y Hân – vốn được ngụy trang thành một chiếc tủ quần áo lớn – cũng êm ái đóng lại.
Hắn bước vào phòng ngủ của cô. Không gian ngập tràn mùi hương hoa hồng dịu nhẹ tỏa ra từ phòng tắm. Tiếng nước chảy róc rách kích thích thính giác, vẽ nên trong đầu hắn những hình ảnh đầy gợi cảm. Hắn có thể tưởng tượng ra làn nước ấm đang trượt trên làn da trắng ngần của cô, vuốt ve từng đường cong hoàn mỹ…
Thân nhiệt Hoắc Đông Thần bắt đầu tăng lên. Hắn ngồi xuống chiếc ghế bành bọc nhung đỏ đối diện cửa phòng tắm, bắt chéo chân, kiên nhẫn chờ đợi như một con thú săn mồi đang rình rập con mồi ngon nhất của mình.
Tiếng nước ngừng chảy. Cánh cửa phòng tắm kẽo kẹt mở ra cùng với làn hơi nước mờ ảo bay ra như sương khói.
Phỉ Y Hân bước ra, và ngay lập tức khiến hơi thở của Hoắc Đông Thần ngưng trệ.
Cô mặc một chiếc váy ngủ hai dây màu đỏ rực rỡ, chất liệu lụa mỏng tang ôm sát lấy từng đường nét cơ thể. Chiếc váy ngắn cũn cỡn, viền ren đen đầy khiêu khích ở gấu váy đung đưa theo từng bước chân, để lộ đôi chân dài miên man trắng muốt.
Điều đáng nói là cô không mặc nội y. Hai điểm nhỏ trước ngực nổi lên rõ rệt sau lớp lụa mỏng, nhấp nhô theo nhịp thở. Một bên dây áo trễ nải rơi xuống bờ vai thon gầy, mong manh như sắp tuột hẳn xuống.
Làn da cô sau khi tắm căng mọng, ửng hồng như trái đào chín. Mái tóc ướt được lau qua loa, xõa tung trên vai, vài giọt nước còn vương lại chảy dọc xuống xương quai xanh, len lỏi vào khe ngực sâu hun hút.
Vẻ đẹp vừa thanh thuần vừa dâm đãng ấy đánh thẳng vào thị giác của Hoắc Đông Thần, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại. Cổ họng hắn khô khốc, yết hầu trượt lên xuống khó khăn. Dục vọng bị kìm nén suốt buổi tối nay bùng nổ như núi lửa phun trào.
Hắn muốn cô. Muốn xé toạc chiếc váy mỏng manh kia, muốn đè cô xuống và chiếm đoạt cô ngay lập tức, muốn nghe cô rên rỉ tên hắn trong cơn khoái lạc.
Phỉ Y Hân đang lau tóc thì bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, như có một ánh nhìn nóng bỏng đang thiêu đốt mình. Cô quay phắt lại và suýt thì hét lên khi thấy Hoắc Đông Thần đang ngồi lù lù trong phòng mình, đôi mắt rực lửa như muốn ăn tươi nuốt sống cô.
“Á! Hoắc Đông Thần! Sao anh vào được đây?” Cô kinh hãi lùi lại, hai tay vội vàng che trước ngực. “Rõ ràng tôi đã khóa cửa rồi mà!”
Hoắc Đông Thần không trả lời. Hắn đứng dậy, chiếc áo choàng lụa lơi lỏng để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc. Hắn bước từng bước về phía cô, chậm rãi, đầy áp lực, như một con báo đen đang dồn con mồi vào góc tường.
“Ra ngoài! Anh ra ngoài ngay cho tôi! Đồ biến thái!” Phỉ Y Hân hét lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Hoắc Đông Thần nhếch mép cười, một nụ cười khiến chân tay cô bủn rủn.
“Em mặc thế này… là đang mời gọi tôi sao?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận