Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dấu vết tình yêu và Cuộc gặp gỡ định mệnh
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng len lỏi qua rèm cửa chiếu vào căn phòng bừa bộn. Hoắc Đông Thần đang say giấc nồng, tay vẫn ôm chặt Phỉ Y Hân trong lòng như ôm một con gấu bông cỡ lớn.
“Á! Đau!”
Hắn giật mình tỉnh giấc vì một cơn đau nhói ở bắp tay. Mở mắt ra, hắn thấy cô vợ nhỏ của mình đang nghiến răng nghiến lợi cắn vào tay hắn, ánh mắt đầy vẻ “thù hằn”.
“Em làm cái gì vậy? Mới sáng sớm đã muốn mưu sát chồng à?” Hắn nhăn mặt, nhìn dấu răng đỏ chót in hằn trên bắp tay săn chắc.
Phỉ Y Hân nhả ra, trừng mắt nhìn hắn, chỉ tay vào cổ và ngực mình: “Anh nhìn đi! Anh xem anh đã làm gì tôi? Khắp người tôi toàn là dấu răng chó của anh đấy! Đồ cầm thú!”
Hoắc Đông Thần nhìn những dấu vết đỏ tím chi chít trên làn da trắng ngần của cô, từ cổ xuống xương quai xanh, lan đến tận bầu ngực… Trông thật thê thảm, nhưng cũng thật… kích thích. Hắn cười gian: “Đẹp mà. Đánh dấu chủ quyền thôi. Em nhìn lưng tôi xem, hôm qua em cào tôi cũng đâu có nhẹ tay.”
Hắn xoay lưng lại. Quả nhiên, trên tấm lưng rộng lớn chằng chịt những vết cào dài, có chỗ còn rướm máu. Phỉ Y Hân đỏ mặt tía tai, nhớ lại sự cuồng nhiệt đêm qua của mình. Cô ấp úng: “Thì… thì huề! Ai bảo anh hành hạ tôi trước!”
Nói rồi cô vùng vằng chạy vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại. Thật là mất mặt chết đi được! Hôm nay lại phải mặc kín cổng cao tường rồi, còn mặt mũi nào mà diện bikini nữa chứ.
Trong khi đó, ở một nơi khác trong thành phố.
“Két!!!!”
Tiếng phanh xe cháy đường vang lên chói tai. Một chiếc xe hơi sang trọng màu đen dừng lại chỉ cách cô gái đang băng qua đường vài centimet.
“Á!”
Hoắc Tiểu Đồng hét lên thất thanh, ngã ngồi xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta vừa về nước, tâm trạng đang rối bời vì những kế hoạch trả thù, đi đứng không để ý nên suýt chút nữa thì làm mồi cho xe hơi.
Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. Anh ta mặc áo sơ mi trắng, dáng vẻ nho nhã, tri thức, khuôn mặt toát lên vẻ lo lắng chân thành.
“Cô gì ơi, cô có sao không? Tôi xin lỗi, tôi thắng gấp quá.” Anh ta vội vàng chạy lại đỡ Hoắc Tiểu Đồng dậy.
Hoắc Tiểu Đồng ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt ấm áp của người đàn ông lạ mặt. Tim cô ta bỗng đập lệch một nhịp. Anh ta… đẹp trai quá! Không phải vẻ đẹp lạnh lùng, bá đạo như anh trai cô, mà là vẻ đẹp dịu dàng, ôn nhu như gió xuân, khiến người ta muốn dựa dẫm.
“Tôi… tôi không sao.” Cô ta lắp bắp, quên cả cái đau ở đầu gối bị trầy xước. Đôi tay vẫn nắm chặt lấy cánh tay rắn rỏi của anh ta.
Người đàn ông kiểm tra sơ qua, thấy đầu gối cô chảy máu, liền nhíu mày: “Bị trầy xước rồi. Để tôi đưa cô đến bệnh viện xử lý vết thương nhé. Lên xe đi.”
Hoắc Tiểu Đồng ngoan ngoãn gật đầu, để mặc anh ta dìu mình vào ghế phụ. Mùi hương nam tính thoang thoảng từ người anh ta khiến cô ta mê mẩn.
“Cám… cám ơn anh. Tôi tên là Hoắc Tiểu Đồng. Còn anh?” Cô ta chủ động hỏi, giọng nói trở nên thỏ thẻ, dịu dàng khác hẳn ngày thường.
Người đàn ông vừa thắt dây an toàn vừa mỉm cười: “Tôi là Phó Dĩnh. Rất vui được gặp cô, Tiểu Đồng.”
“Phó Dĩnh…” Hoắc Tiểu Đồng lẩm bẩm cái tên này, khóe môi cong lên một nụ cười đầy toan tính. Cô ta đã tìm thấy mục tiêu mới rồi. Người đàn ông này, cô ta nhất định phải có được!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận