Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hừ! Một con đàn bà miệng còn hôi sữa lại dám đi đấu với Phỉ Y Hân này sao? Cô ta nghĩ mình là ai chứ?”
Phỉ Y Hân nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, ánh lên tia sát khí sắc bén. Cô khuấy nhẹ ly cà phê đã nguội lạnh trên bàn, chiếc thìa bạc va vào thành sứ tạo nên những tiếng lanh canh khô khốc, tựa như tiếng đếm ngược cho một bản án tử hình sắp được thi hành.
Phó Dĩnh ngồi đối diện, nhìn thấy biểu cảm này của cô bạn thân thì không khỏi rùng mình. Anh ta nuốt nước bọt, giọng nói có chút e dè: “Em định làm gì? Dù sao cô ta cũng là em gái của Hoắc Đông Thần, là thiên kim tiểu thư của Hoắc gia. Đụng vào cô ta, anh sợ em sẽ gặp rắc rối lớn.”
“Rắc rối?” Phỉ Y Hân bật cười khanh khách, tiếng cười như chuông bạc nhưng lại mang theo hàn khí. Cô chống cằm, đôi mắt đẹp mê hồn nhìn thẳng vào Phó Dĩnh: “Tẩn cô ta một trận chứ còn sao nữa! Em ghét nhất là loại người không biết tự lượng sức mình, lại còn dám vu khống người khác. Cô ta nói em là tình nhân, là tiểu tam? Được, em sẽ cho cô ta biết thế nào là ‘bà chủ’ dạy dỗ kẻ dưới.”
“Anh thấy em vẫn là nên tránh xa cô ta một chút!” Phó Dĩnh vẫn cố gắng khuyên can, nhưng trong lòng anh ta thừa hiểu, một khi Phỉ Y Hân đã quyết, chín con trâu cũng không kéo lại được.
“Em không sao đâu.” Phỉ Y Hân xua tay, ánh mắt bỗng trở nên tinh quái: “Có phải cô ta còn nói với anh em là hồ ly tinh giật chồng người khác không? Cái giọng điệu của mấy ả tiểu thư rảnh rỗi, em lạ gì.”
Phó Dĩnh ngạc nhiên: “Làm sao em biết?”
“Cũng may anh không bị cô ta gạt mà còn hỏi lại em đấy. Em thấy anh mới là người nên tránh xa cô ta ra! Loại phụ nữ tâm địa rắn rết núp bóng thỏ con ngây thơ ấy, anh không chơi lại đâu.”
Phó Dĩnh nghe vậy thì bật cười, lắc đầu chịu thua. Anh ta biết Phỉ Y Hân nói đúng. Mối quan hệ giữa họ bao năm nay vẫn luôn thẳng thắn và tin tưởng nhau như thế. Chỉ là một Hoắc Tiểu Đồng nhỏ nhoi, dù có thêm mắm dặm muối thế nào cũng chẳng thể chia rẽ được.
“Em nghĩ lần này em muốn chơi trực diện,” Phỉ Y Hân nheo mắt, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu chết chóc. “Chơi khăm hoài cũng chán, chẳng có chút kích thích nào. Lâu rồi chưa dùng lại ngón nghề cũ, lần này sẽ cho hai con ả đó biết tay! Máu trong người em đang sôi lên đây này.”
Phó Dĩnh nghe mà sống lưng lạnh toát. Anh ta chợt nhớ lại thời đại học, có lần một ả đàn chị ỷ thế bắt nạt Y Hân, kết quả bị cô “chăm sóc” đến mức phải chuyển trường trong đêm. Anh ta thầm cầu nguyện cho Hoắc Tiểu Đồng và Lan Nhược Tâm.
Đang mải mê suy tính kế hoạch trả đũa, Phỉ Y Hân chợt liếc nhìn đồng hồ. Đôi lông mày thanh tú nhíu lại: “Sao Tiểu Thuần vẫn chưa tới nữa? Con bé này có bao giờ trễ hẹn đâu? Đã quá nửa tiếng rồi.”
Phỉ Đan Thuần – cô em họ ngoan hiền, nhút nhát của Y Hân, luôn đúng giờ như một cái máy. Sự chậm trễ này thật bất thường.
“Để anh gọi điện cho em ấy,” Phó Dĩnh sốt sắng lấy điện thoại ra.
“Thôi khỏi, để em gọi cho!” Phỉ Y Hân ngăn lại, rút chiếc điện thoại của mình ra bấm số. Trong lòng cô dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Trực giác của cô chưa bao giờ sai, có chuyện chẳng lành đang xảy ra.
Chuông reo một hồi lâu mới có người bắt máy. “Tiểu Thuần, em có chuyện gì sao?” Phỉ Y Hân hỏi gấp gáp ngay khi đầu dây bên kia vừa kết nối.
“Chị… Chị Y Hân…” Giọng nói của Phỉ Đan Thuần vang lên, run rẩy và nghẹn ngào, rõ ràng là đang cố kìm nén tiếng khóc. “Em… hôm nay em không đến được… Hai người đi chơi vui vẻ nhé…”
“Có chuyện gì vậy?” Phỉ Y Hân gắt lên, trái tim như bị ai bóp nghẹt. “Em gặp chuyện gì? Em đang khóc sao? Nói cho chị biết ngay!”
“Em… hức…” Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên, sau đó là sự im lặng đáng sợ.
“Bây giờ em đang ở đâu? Còn ở công ty sao?” Phỉ Y Hân đứng phắt dậy, chiếc ghế bị đẩy lùi ra sau tạo nên tiếng động lớn thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, nhưng cô chẳng bận tâm.
“Không có gì đâu… Chị đừng đến đây… Đừng…” Phỉ Đan Thuần nói trong hoảng loạn rồi vội vàng cúp máy.
“Con bé này… Chết tiệt!” Phỉ Y Hân nhìn màn hình điện thoại tối đen, lửa giận bùng lên trong lồng ngực. Cô quay sang nhìn Phó Dĩnh, ánh mắt rực lửa: “Có chuyện rồi! Con bé đang gặp nguy hiểm.”
“Con bé nói gì?” Phó Dĩnh cũng đứng dậy, lo lắng hỏi.
Phỉ Y Hân không trả lời ngay, cô hít sâu một hơi để trấn tĩnh, nhưng đôi tay nắm chặt chiếc túi xách đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô đưa hộp quà đã chuẩn bị sẵn cho Phó Dĩnh, giọng trầm xuống: “Quà này của anh, nhớ giữ cho kỹ đó. Hôm nay chúng ta không đi chơi được rồi! Em phải đi cứu người.”
Nói rồi, cô xách túi lao ra khỏi quán. Phó Dĩnh ngơ ngác một giây rồi vội vã chạy theo: “Em muốn tới công ty của Tiểu Thuần à? Để anh đi cùng em! Em đi một mình nguy hiểm lắm!”
“Không cần đâu, đây là chuyện của bọn em mà,” Phỉ Y Hân bước đi rất nhanh, đôi giày cao gót gõ xuống nền gạch những âm thanh đanh thép.
“Cái gì mà chuyện của ai chứ? Chúng ta là bạn thân mà, đi thôi!” Phó Dĩnh kiên quyết kéo tay cô về phía xe của mình. Anh ta biết tính Y Hân, lúc này mà để cô đi một mình, không biết cô sẽ làm ra chuyện động trời gì.
Lên xe, Phó Dĩnh vừa khởi động máy vừa hỏi, giọng gấp gáp: “Công ty của Tiểu Thuần là công ty nào nhỉ? Anh quên mất rồi!”
“Là Lan Vân Thiên!” Phỉ Y Hân nghiến răng nói ra ba chữ đó.
Vừa dứt lời, cả người cô cứng đờ. Lan Vân Thiên? Đó chẳng phải là công ty của nhà Lan Nhược Tâm sao? Mọi manh mối xâu chuỗi lại như một tia sét đánh ngang đầu cô. “Chết tiệt! Lan Nhược Tâm! Chắc chắn là con ả đó!”
Linh cảm của cô càng lúc càng xấu. Bọn chúng không dám động trực tiếp vào cô nên chuyển sang ức hiếp người thân của cô sao? Đê tiện!
“Phó Dĩnh, anh lái xe nhanh hơn nữa đi! Nhanh nhất có thể!” Phỉ Y Hân hét lên, đôi mắt đỏ ngầu. Cô không thể để em gái mình chịu thiệt thòi được. Tiểu Thuần hiền lành như vậy, rơi vào tay bọn sói đói kia thì còn gì là người.
“Được!” Phó Dĩnh đạp mạnh chân ga, chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, xé toạc không gian tĩnh mịch.
Trong đầu Phỉ Y Hân hiện lên hình ảnh Lan Nhược Tâm với nụ cười giả tạo và Hoắc Tiểu Đồng với vẻ mặt kiêu căng. Hai con ả này, hôm nay bà đây sẽ cho các người biết thế nào là địa ngục trần gian. Máu nóng trong người cô sục sôi, từng tế bào đều đang gào thét đòi bạo lực. Cô thề, nếu Tiểu Thuần mất một sợi tóc, cô sẽ cạo trọc đầu cả hai đứa nó!
Lan Vân Thiên, cái ổ rắn rết ấy, hôm nay Phỉ Y Hân này sẽ san phẳng nó!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận