Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Y Hân bước đến bên Lan Nhược Tâm đang nằm bất động, dùng mũi giày đá mạnh vào hông cô ta. Cơn đau nhói khiến Lan Nhược Tâm giật mình tỉnh lại, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng khi thấy khuôn mặt của Phỉ Y Hân phóng đại ngay trước mắt.
“Tỉnh rồi à? Cuộc vui chưa kết thúc đâu.” Phỉ Y Hân ngồi xổm xuống, túm lấy cằm Lan Nhược Tâm, bóp mạnh đến mức xương hàm cô ta như muốn vỡ vụn. “Muốn đấu với tôi? Thấy thế nào? Có sướng không? Có muốn tôi hủy dung cô luôn không? Đồ tiện nhân thấp kém!”
Lan Nhược Tâm run lẩy bẩy, nước mắt hòa lẫn với máu chảy dài xuống cổ. Cô ta thực sự sợ hãi rồi. Người phụ nữ trước mặt này không phải là người, là ác quỷ! “Đừng! Đừng! Tôi xin lỗi! Hoàn toàn là do Hoắc Tiểu Đồng ép buộc tôi làm vậy! Xin cô… tha cho tôi…”
Ở góc phòng, Hoắc Tiểu Đồng đang ôm đầu rên rỉ, nghe thấy lời bán đứng trắng trợn của bạn thân thì tức giận đến mức quên cả đau đớn, cố ngóc đầu dậy hét: “Nhược Tâm… Cậu… Sao cậu dám…”
“Là cô ta! Thật sự là cô ta!” Lan Nhược Tâm gào lên, cắt ngang lời Hoắc Tiểu Đồng, cố gắng đổ hết mọi tội lỗi lên đầu bạn mình để tìm đường sống. “Ban đầu tôi về nước cũng là do cô ta xúi giục! Cô ta bảo tôi cướp anh Đông Thần, bảo tôi hại cô… Tôi chỉ là bị ép buộc thôi!”
“Lan Nhược Tâm! Con khốn nạn! Mày dám…” Hoắc Tiểu Đồng uất ức gào lên, nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã bị Phỉ Y Hân quay sang, tung một cước đạp thẳng vào bụng.
“Hự!” Hoắc Tiểu Đồng ôm bụng quằn quại, cơn đau khiến cô ta không thể thốt lên lời nào nữa, chỉ biết nằm đó thở hắt ra nhưng con cá mắc cạn.
Phỉ Y Hân quay lại với Lan Nhược Tâm, ánh mắt cô lạnh lẽo như băng đá ngàn năm. Cô đứng dậy, nhìn quanh phòng làm việc hỗn độn, ánh mắt dừng lại ở hộp đựng dụng cụ văn phòng trên bàn.
“Phó Dĩnh, đưa em con dao rọc giấy, em phải rạch nát mặt con điếm này!” Giọng cô vang lên, bình thản đến rợn người.
Lan Nhược Tâm nghe thấy chữ “dao” thì hồn xiêu phách lạc, cả người co rúm lại, van xin thảm thiết: “Không! Đừng! Tôi lạy cô! Đừng hủy hoại khuôn mặt tôi! Tôi đã tốn bao nhiêu tiền để phẫu thuật… làm ơn…”
Phó Dĩnh nhíu mày, nhìn tình cảnh thê thảm trong phòng. Anh biết Y Hân đang nóng giận, nhưng nếu làm quá sẽ dính líu đến pháp luật. Anh do dự: “Tiểu Hân… như vậy là đủ rồi! Bọn họ đã nhận được bài học rồi.”
“Đủ? Anh nghĩ thế nào là đủ?” Phỉ Y Hân quay lại, đôi mắt long lên sòng sọc. “Nếu hôm nay chúng ta không đến kịp, em gái em sẽ ra sao? Nó sẽ bị tống vào tù, bị hủy hoại cả cuộc đời vì sự đê tiện của lũ khốn này! Anh bảo em tha cho chúng nó? Nằm mơ đi!”
Không đợi Phó Dĩnh đưa dao, Phỉ Y Hân tự mình bước tới, chộp lấy một cây kéo sắc nhọn trên bàn. Cô cầm cây kéo, chậm rãi tiến về phía Lan Nhược Tâm, tiếng kim loại va vào nhau lách cách nghe chói tai.
“Không có dao cũng được, dùng kéo thì càng hay, càng kích thích, vết thương sẽ nham nhở và khó lành hơn. Cô thấy tôi nói đúng không, Tiểu Tâm?” Phỉ Y Hân cười, một nụ cười khiến người ta lạnh gáy.
Cô ngồi xuống, đè lên người Lan Nhược Tâm, kề lưỡi kéo lạnh ngắt vào má cô ả. Mũi kéo bén nhọn ấn nhẹ vào làn da mịn màng, rướm máu.
“Đừng mà! Tôi xin cô! Cô muốn gì tôi cũng cho cô hết! Tiền bạc, địa vị… Làm ơn tha cho tôi!” Lan Nhược Tâm khóc lóc thảm thiết, cả người cứng đờ không dám cử động dù chỉ một chút.
“Muộn rồi…” Phỉ Y Hân thì thầm, tay cô hơi ấn mạnh thêm một chút.
“Áaaaaa!” Lan Nhược Tâm hét lên, sự sợ hãi tột độ khiến cô ta trợn trắng mắt rồi ngất lịm đi.
Phỉ Y Hân nhìn cái xác bất động dưới thân, hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Cô đứng dậy, ném cây kéo xuống sàn. Tiếng kim loại rơi leng keng vang vọng trong căn phòng im ắng.
“Hèn nhát! Mới dọa một chút đã ngất xỉu.” Cô phủi tay như vừa chạm vào thứ gì đó dơ bẩn.
Phó Dĩnh thở phào nhẹ nhõm khi thấy Y Hân không thực sự ra tay. Anh biết cô chỉ muốn dọa chúng sợ đến mất mật mà thôi.
Phỉ Đan Thuần lúc này đã được Phó Dĩnh thả ra, cô bé nhìn khung cảnh tan hoang và hai người phụ nữ nằm bất tỉnh trên sàn mà sợ đến mức không dám khóc nữa.
“Chị…”
Phỉ Y Hân quay lại, ánh mắt trở nên dịu dàng khi nhìn em gái: “Không sao rồi. Chị đã đòi lại công đạo cho em.”
Cô cúi xuống nhặt bảng số liệu vu khống dưới đất lên, nhìn lướt qua rồi xé nát nó, ném vụn giấy bay lả tả như tuyết rơi.
“Phó Dĩnh, anh giúp em đưa hai con khốn này vào nhà kho, khóa chặt cửa lại! Tắt hết đèn đóm, ngắt cầu dao điện. Để chúng nó tự gặm nhấm nỗi sợ hãi trong bóng tối đi.”
“Có cần thiết không?” Phó Dĩnh nhìn hai người nằm bất tỉnh, ái ngại nói.
“Cần! Nhốt lại để không dọa người khác! Cũng dễ xử lý hơn. Chuyện còn lại em sẽ lo.” Phỉ Y Hân kiên quyết nói.
Phó Dĩnh lắc đầu chịu thua, anh kéo lê hai cái xác mềm nhũn vào nhà kho ở cuối hành lang, ném chúng vào đó như ném hai bao rác rồi khóa trái cửa lại.
Xử lý xong xuôi, Phỉ Y Hân khoác vai Phỉ Đan Thuần, dìu cô bé đi ra ngoài. Vừa đi, cô vừa lấy điện thoại ra, bấm số gọi cho kẻ đầu sỏ gây ra mọi chuyện.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận