Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng chuông điện thoại reo vang trong phòng làm việc sang trọng của Chủ tịch Hoắc Viễn. Hoắc Đông Thần nhìn thấy tên người gọi hiện lên màn hình thì đôi mắt sáng rực, khóe môi cong lên một nụ cười sủng nịnh. Cô gái nhỏ của hắn cuối cùng cũng chịu gọi điện thoại.
“Alo, bà xã! Em nhớ anh rồi sao?” Giọng hắn trầm ấm, ngọt ngào như mật ong.
“Anh đang ở đâu?” Giọng Phỉ Y Hân ở đầu dây bên kia lạnh lùng, sắc bén như dao cạo, hoàn toàn trái ngược với sự mong đợi của hắn.
Hoắc Đông Thần hơi khựng lại, cảm nhận được luồng khí áp thấp qua điện thoại, nhưng vẫn giữ giọng điệu vui vẻ: “Vẫn đang ở công ty. Anh đang làm việc chăm chỉ để nuôi vợ con đây.”
“Hừ! Vậy thì tốt!”
“Có chuyện gì sao? Giọng em nghe lạ thế?” Hắn bắt đầu lo lắng.
Phỉ Y Hân hít một hơi thật sâu, bao nhiêu kìm nén nãy giờ bùng nổ: “Tất cả đều do anh mà ra! Lan Vân Thiên, Lan Nhược Tâm, Hoắc Tiểu Đồng… Hoắc Đông Thần! Cái gia đình và đám bạn bè khốn nạn của anh đang làm loạn lên rồi đây này!”
Hoắc Đông Thần ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Em bình tĩnh đã, bọn họ làm gì?”
“Tôi nói cho anh biết, nếu anh không giải quyết tốt những người này, không cho tôi một câu trả lời thỏa đáng, thì hợp đồng của chúng ta ngay lập tức chấm dứt! Tôi sẽ xé nát cái tờ giấy kết hôn rách nát kia, mang con tôi đi thật xa, cả đời này anh đừng hòng nhìn thấy mẹ con tôi nữa!”
Nghe đến mấy từ “hợp đồng chấm dứt”, “mang con đi”, Hoắc Đông Thần liền hoảng loạn, mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Hắn bật dậy khỏi ghế: “Được, được, anh biết rồi! Em đừng nóng giận, hại cho sức khỏe. Anh sẽ xử lý, sẽ khiến chúng ngóc đầu không nổi! Hiện tại em đang ở đâu? Anh tới đón em ngay!”
“Hừ, không cần! Tôi có chân tự đi được. Bây giờ và cả ngày mai nữa tôi cũng không muốn gặp cái bản mặt đáng ghét của anh! Đừng có vác xác đến tìm tôi!”
“Tút… tút… tút…”
Phỉ Y Hân cúp máy cái rụp, để lại Hoắc Đông Thần đứng ngẩn ngơ với chiếc điện thoại trên tay. Hắn nhìn màn hình tối đen, trong lòng vừa lo lắng vừa tức giận.
Ai? Kẻ nào to gan dám chọc giận bảo bối của hắn? Lại còn lôi cả em gái hắn và cái gia tộc Lan gì đó vào? Dám khiến vợ hắn đòi bỏ đi, tội này đáng muôn chết!
Hoắc Đông Thần ngay lập tức bấm số nội bộ, giọng nói trở nên âm trầm, đáng sợ như Diêm Vương gọi hồn: “Điều tra ngay cho tôi! Hôm nay Phỉ Y Hân đã đi đâu? Gặp ai? Xảy ra chuyện gì? Trong vòng 5 phút tôi muốn có báo cáo chi tiết!”
Chưa đầy 5 phút sau, thông tin đã được gửi đến. Hoắc Đông Thần đọc lướt qua báo cáo, sắc mặt càng lúc càng đen lại như đít nồi. Lan Nhược Tâm và Hoắc Tiểu Đồng dám vu oan cho em họ vợ hắn? Dám ép Phỉ Y Hân rời xa hắn? Lại còn dùng những lời lẽ xúc phạm cô ấy?
Cơn giận bùng lên dữ dội, hắn đập mạnh tay xuống bàn làm việc đánh “Rầm” một cái, chiếc bàn gỗ lim chắc chắn cũng phải rung chuyển.
“Khốn kiếp! Chúng mày chán sống rồi!”
Nhưng điều khiến hắn tức giận nhất, ghen tuông nhất là dòng cuối cùng của báo cáo: “Phó Dĩnh đã đi cùng Phỉ Y Hân và hỗ trợ cô ấy xử lý sự việc.”
Tại sao? Tại sao lúc cô ấy gặp khó khăn, nguy hiểm, người bên cạnh cô ấy lại là tên họ Phó kia mà không phải là hắn? Hắn là chồng cô ấy kia mà! Cảm giác bất lực và ghen tuông xen lẫn khiến hắn muốn phát điên.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại để xử lý tàn cuộc. Hắn bấm số gọi cho Trịnh Thiên Dương – cánh tay phải đắc lực của mình.
“Trịnh Thiên Dương! Cậu đang ở đâu? Vác xác về đây ngay cho tôi!”
Trịnh Thiên Dương đang ngồi trong phòng bao karaoke, tay ôm hai cô đào nóng bỏng, nghe giọng nói sặc mùi thuốc súng của Hoắc Đông Thần thì giật bắn mình, xém chút nữa ngã ngửa ra sau. “Cậu… cậu làm gì mà nóng thế? Tôi đang bận…”
“Dẹp hết! Cậu đi giải quyết chuyện của em họ Y Hân cho tôi! Ngay lập tức!”
“Cậu nói rõ ràng chút xem! Em họ của Phỉ Y Hân là ai chứ? Xảy ra chuyện gì?” Trịnh Thiên Dương uể oải phất tay đuổi mấy cô gái ra ngoài, tắt nhạc.
“Đó là chuyện của cậu, tự đi mà tìm hiểu. Hết ngày mai mà không có báo cáo về việc Lan Vân Thiên sụp đổ, và tên tuổi của em họ cô ấy không được rửa sạch, thì cậu chuẩn bị hành lý đến Bắc Cực nghiên cứu cực quang đi! Tôi đã đặt vé một chiều cho cậu rồi đấy!”
“Bíp… bíp…”
Trịnh Thiên Dương nhìn điện thoại, chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp! Hoắc Đông Thần, cậu là đồ độc tài! Cậu có nhớ là tôi sợ lạnh nhất trên đời không hả?”
Sau khi giao việc cho Trịnh Thiên Dương, Hoắc Đông Thần tiếp tục gọi cho đội vệ sĩ thân tín. Giọng hắn lạnh lùng, tàn nhẫn không chút tình người: “Đến Lan Vân Thiên, tầng 15, lôi cổ hai ả đàn bà trong nhà kho ra. Tống cổ Hoắc Tiểu Đồng lên máy bay về Mỹ ngay trong đêm nay, cấm không cho nó bước chân về nước nửa bước. Cắt hết thẻ tín dụng, phong tỏa tài sản của nó.”
“Còn Lan Nhược Tâm…” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia tàn độc. “Lột sạch đồ nó ra, chỉ chừa lại đồ lót. Viết lên người nó hai chữ ‘Dâm phụ’. Vứt nó ra giữa quảng trường trung tâm thành phố. Nhớ là phải chọn chỗ nào đông người qua lại nhất vào sáng mai. Tôi muốn cả cái thành phố này thấy được bộ mặt thật của nó!”
Dám động vào người phụ nữ của Hoắc Đông Thần, cái giá phải trả không bao giờ là rẻ!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận