Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Y Hân bước vào sảnh lớn của tập đoàn Hoắc Viễn với khí thế hừng hực như muốn san phẳng cả tòa nhà. Cô đi thẳng đến thang máy chuyên dụng dành cho chủ tịch, quẹt thẻ đi lên tầng cao nhất. Những nhân viên nhìn thấy cô đều dạt ra hai bên, không ai dám cản đường “bà la sát” đang nổi cơn tam bành.
Đứng trước cửa phòng làm việc của Hoắc Đông Thần, cô hít một hơi thật sâu để kìm nén cơn giận, cố gắng giữ cho mình vẻ mặt lạnh lùng và bình tĩnh nhất có thể. Cô không muốn hắn thấy mình đang mất kiểm soát.
“Cạch!”
Cửa phòng bật mở không cần gõ.
Hoắc Đông Thần đang ngồi xem tài liệu, nghe tiếng động thì ngẩng đầu lên, đôi lông mày kiếm hơi nhíu lại. Nhưng khi thấy người bước vào là Phỉ Y Hân, vẻ mặt nghiêm nghị của hắn lập tức tan biến, thay vào đó là nét dịu dàng hiếm thấy.
“Đúng như tôi nghĩ, anh vẫn chưa về,” Phỉ Y Hân nói, giọng lạnh băng, không chút cảm xúc.
Hoắc Đông Thần buông bút xuống, tựa lưng vào ghế, quan sát cô thật kỹ. Hắn nhận ra sự bất thường trong ánh mắt và thái độ của cô. Có gì đó rất quyết liệt, rất dứt khoát, giống như cô đang cố đè nén một cơn bão lòng dữ dội. “Em sao vậy? Ai chọc giận em à?”
“Hoắc Đông Thần, tôi đến đây để nói một chuyện quan trọng,” Phỉ Y Hân nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ thốt ra rõ ràng, rành mạch. “Hợp đồng bạn giường của chúng ta đến đây là chấm dứt!”
Sắc mặt Hoắc Đông Thần lập tức ngưng trọng. Nụ cười trên môi hắn tắt ngấm, không gian trong phòng như bị hút hết không khí, trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt thâm sâu, khó lường, ánh mắt của một kẻ săn mồi bị con mồi khiêu khích.
“Em nói cái gì?” Hắn hỏi lại, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm.
Phỉ Y Hân không hề nao núng, cô bước tới gần bàn làm việc của hắn, chống hai tay lên mặt bàn, đối diện với áp lực vô hình từ hắn: “Tôi nói, tôi muốn kết thúc hợp đồng! Ngay lập tức! Tôi chán ngấy trò chơi này rồi! Tôi không muốn dính dáng gì đến anh và cái gia đình danh giá của anh nữa!”
Hoắc Đông Thần đứng dậy, chậm rãi đi vòng qua bàn làm việc, tiến đến trước mặt cô. Hắn cao hơn cô một cái đầu, bóng của hắn phủ lên người cô, tạo nên một sự áp đảo tuyệt đối. Hắn cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô, gằn từng chữ: “Em dám nói lại lần nữa không?”
Tim Phỉ Y Hân đập thình thịch, nhưng lòng tự trọng không cho phép cô lùi bước. Cô ngẩng cao đầu, thách thức: “Tôi muốn chấm dứt hợp đồng! Anh điếc hay sao mà không nghe rõ?”
Hoắc Đông Thần im lặng nhìn cô một lúc lâu, rồi bất ngờ bật cười. Tiếng cười lớn, vang vọng khắp phòng nhưng lại lạnh lẽo thấu xương. Phỉ Y Hân rùng mình, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Nụ cười của hắn… giống như nụ cười của ác quỷ khi nhìn thấy con mồi tự chui đầu vào rọ.
Hắn quay người, đi đến chiếc két sắt trong góc phòng, lấy ra một tập hồ sơ và hai cuốn sổ màu đỏ chói mắt. Hắn quay lại, ném tập hồ sơ lên bàn sofa, thong dong ngồi xuống, vắt chéo chân: “Muốn chấm dứt hợp đồng? Được! Đến đây ký tên đi!”
Phỉ Y Hân sững sờ. Hắn đồng ý dễ dàng như vậy sao? Không có tức giận, không có níu kéo, không có trừng phạt? Cô nhìn tập hồ sơ trên bàn, lòng đầy nghi hoặc. Nhưng cơ hội đã đến, cô không thể bỏ lỡ.
Cô bước tới, cầm bút lên. Tay cô hơi run run. Ký vào đây, mọi chuyện sẽ kết thúc. Cô sẽ trở về cuộc sống bình thường, không còn Hoắc Đông Thần, không còn những rắc rối, không còn… đau lòng.
Cô cắn môi, nhắm mắt ký xoẹt một cái vào đơn chấm dứt hợp đồng.
“Xong rồi!” Cô ném cây bút xuống, thở phào nhẹ nhõm nhưng trong lòng lại thấy trống rỗng lạ thường. “Chào anh, không hẹn ngày gặp lại.”
Cô xoay người định bước đi thì giọng nói lạnh lùng của Hoắc Đông Thần vang lên phía sau, đóng băng bước chân của cô: “Phỉ Y Hân, em còn chưa nhận món quà kết thúc hợp đồng với tôi mà đã vội đi rồi sao?”
Dự cảm chẳng lành ập đến. Phỉ Y Hân chậm chạp quay người lại.
Hoắc Đông Thần đang cầm hai cuốn sổ màu đỏ trên tay, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng và tà ác. Hắn giơ hai cuốn sổ lên trước mặt cô.
“Nhìn cho kỹ đi, vợ yêu!”
Phỉ Y Hân nheo mắt nhìn dòng chữ vàng trên bìa sổ: “Giấy Chứng Nhận Kết Hôn”.
Đầu óc cô nổ tung. Cô lao tới giật lấy cuốn sổ, mở ra xem. Bên trong là ảnh ghép của cô và hắn, tên tuổi, ngày tháng năm sinh… tất cả đều chính xác. Và quan trọng nhất, có dấu đỏ chót của Cục Dân chính.
“Chuyện… chuyện quái gì thế này?” Cô lắp bắp, tay run rẩy đến mức suýt đánh rơi cuốn sổ. “Tại sao… Tại sao lại có thứ này? Tôi chưa bao giờ đi đăng ký kết hôn với anh! Đây là đồ giả! Chắc chắn là đồ giả!”
“Em nghĩ Hoắc Đông Thần này cần dùng đồ giả để lừa em sao?” Hắn đứng dậy, tiến sát lại gần cô, giật lại hai cuốn sổ, cất cẩn thận vào túi áo trong. “Đây là hàng thật, giá thật. Pháp luật đã công nhận chúng ta là vợ chồng hợp pháp.”
“Anh… anh là tên khốn!” Phỉ Y Hân hét lên, lao vào đấm đá túi bụi lên người hắn. “Sao anh dám làm điều này với tôi! Anh cưỡng ép tôi! Tôi không đồng ý! Tôi muốn ly hôn! Ngay bây giờ!”
Hoắc Đông Thần đứng yên chịu trận, rồi bất ngờ tóm chặt lấy hai cổ tay cô, kéo cô vào lòng, siết chặt. “Không cho phép em làm loạn! Em đã là vợ tôi, sống là người nhà họ Hoắc, chết là ma nhà họ Hoắc! Muốn ly hôn? Đừng hòng! Trừ khi tôi chết!”
“Vô sỉ! Hạ lưu! Đê tiện!” Phỉ Y Hân chửi bới trong nước mắt, sự uất ức và bất lực trào dâng.
“Không vô sỉ thì làm sao cưới được vợ bướng bỉnh như em?” Hoắc Đông Thần cúi xuống, ghé sát vào tai cô thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai mẫn cảm của cô. “Em muốn kết thúc quan hệ bạn giường? Được thôi, tôi chiều em. Bây giờ chúng ta sẽ chuyển sang thực hiện nghĩa vụ vợ chồng hợp pháp!”
Nói rồi, hắn bế thốc cô lên, đi thẳng vào phòng nghỉ bên trong, ném cô xuống chiếc giường rộng lớn. Trước khi Phỉ Y Hân kịp phản ứng, thân hình to lớn của hắn đã đè xuống, bao phủ lấy cô, giam cầm cô trong lồng ngực rắn chắc của mình.
“Đêm nay, chúng ta sẽ động phòng hoa chúc!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận