Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Y Hân cắn chặt môi, vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, giúp cô giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng. Bàn tay cầm bút của cô run rẩy, ngòi bút đen chạm xuống mặt giấy trắng lạnh lẽo, tạo nên những nét ký loang lổ, đứt đoạn. Mỗi nét bút như một nhát dao cứa vào lòng, cắt đứt sợi dây liên kết mỏng manh giữa cô và người đàn ông quyền lực trước mặt.
“Xong rồi!” Cô ném cây bút xuống bàn, tiếng “cạch” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Cô thở hắt ra một hơi, cố gắng đè nén cảm giác trống rỗng đang xâm chiếm lồng ngực. “Chào anh, Hoắc tổng. Từ nay về sau, đường ai nấy đi, không ai nợ ai.”
Cô xoay người, bước chân vội vã hướng về phía cửa như chạy trốn khỏi hang hùm miệng sói. Nhưng khi tay cô vừa chạm vào nắm cửa lạnh ngắt, giọng nói trầm thấp, mang theo hàn khí của Hoắc Đông Thần vang lên phía sau, đóng băng mọi cử động của cô:
“Phỉ Y Hân, em vội vã cái gì? Quà chia tay tôi chuẩn bị cho em, em còn chưa nhận mà đã muốn đi rồi sao?”
Dự cảm chẳng lành ập đến như một cơn sóng thần. Phỉ Y Hân chậm chạp quay người lại, đôi mắt mở to đầy cảnh giác.
Hoắc Đông Thần vẫn ngồi đó, dáng vẻ ung dung tự tại như một vị vua đang ban phát ân huệ. Trên tay hắn là hai cuốn sổ màu đỏ chói mắt, nổi bật trên nền âu phục đen tuyền. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tà mị, đắc thắng, ánh mắt nhìn cô như nhìn con mồi đã sập bẫy.
“Lại đây, nhận lấy tấm lòng thành của tôi đi, vợ yêu!”
Hai chữ “vợ yêu” thốt ra từ miệng hắn nhẹ nhàng nhưng lại nổ tung trong đầu Phỉ Y Hân như sấm sét giữa trời quang. Cô bước tới, giật lấy hai cuốn sổ, nheo mắt nhìn dòng chữ mạ vàng trên bìa: Giấy Chứng Nhận Kết Hôn.
Đầu óc cô quay cuồng, tay chân bủn rủn. Cô run rẩy mở ra xem. Bên trong là ảnh ghép của cô và hắn, tên tuổi, ngày tháng năm sinh, số chứng minh thư… tất cả đều chính xác đến từng chi tiết. Và quan trọng nhất, con dấu đỏ chót của Cục Dân chính nằm chễm chệ ở đó, như một lời tuyên án chung thân cho cuộc đời cô.
“Chuyện… chuyện quái quỷ gì thế này?” Cô lắp bắp, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. “Tại sao… Tại sao lại có thứ này? Tôi chưa bao giờ đi đăng ký kết hôn với anh! Tôi chưa bao giờ ký tên vào bất cứ tờ giấy nào! Đây là đồ giả! Chắc chắn là đồ giả!”
Phỉ Y Hân gào lên, định xé nát hai cuốn sổ trên tay. Nhưng Hoắc Đông Thần nhanh hơn một bước. Hắn đứng dậy, lao tới giật lại hai cuốn sổ, cất cẩn thận vào túi áo trong ngực trái – nơi gần trái tim nhất.
“Em nghĩ Hoắc Đông Thần này cần dùng đồ giả để lừa một cô gái nhỏ như em sao?” Hắn tiến sát lại gần cô, áp bức cô lùi dần về phía sô pha. “Đây là hàng thật, giá thật. Quyền lực của tôi đủ để khiến Cục trưởng Cục Dân chính đích thân đóng dấu mà không cần sự hiện diện của em. Pháp luật đã công nhận chúng ta là vợ chồng hợp pháp. Em chạy không thoát đâu.”
“Anh… anh là tên khốn nạn!” Phỉ Y Hân uất ức đến trào nước mắt. Cô lao vào đấm đá túi bụi lên ngực hắn, trút hết sự giận dữ và bất lực. “Sao anh dám làm điều này với tôi! Anh cưỡng ép tôi! Anh coi tôi là cái gì? Món đồ chơi của anh sao? Tôi không đồng ý! Tôi muốn ly hôn! Ngay bây giờ!”
Hoắc Đông Thần đứng yên chịu trận, để mặc cô đánh đấm. Nhưng khi thấy cô định bỏ chạy lần nữa, hắn bất ngờ tóm chặt lấy hai cổ tay mảnh khảnh của cô, kéo mạnh cô vào lòng, siết chặt đến mức cô không thể thở nổi.
“Không cho phép em làm loạn!” Giọng hắn gầm lên bên tai cô, nóng rực và đầy tính chiếm hữu. “Em đã là vợ tôi, sống là người nhà họ Hoắc, chết là ma nhà họ Hoắc! Muốn ly hôn? Đừng hòng! Trừ khi tôi chết, hoặc Hoắc gia này sụp đổ!”
“Vô sỉ! Hạ lưu! Đê tiện!” Phỉ Y Hân chửi bới trong nước mắt, sự uất ức trào dâng khiến cô nấc lên từng hồi. Cô vùng vẫy trong vòng tay hắn như con thú nhỏ bị thương, nhưng sức lực của cô sao đọ lại được với người đàn ông cường tráng này.
“Không vô sỉ thì làm sao cưới được cô vợ bướng bỉnh, khó chiều như em?” Hoắc Đông Thần cúi xuống, ghé sát vào tai cô thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai mẫn cảm khiến cô rùng mình. “Em muốn kết thúc quan hệ bạn giường? Được thôi, tôi chiều em. Bây giờ chúng ta sẽ chuyển sang thực hiện nghĩa vụ vợ chồng hợp pháp! Đêm nay, tôi sẽ cho em biết thế nào là ‘tân hôn’!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận