Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hoắc Đông Thần! Tôi ghét anh! Tôi thực sự căm ghét anh! Tôi ghét những kẻ ỷ quyền thế ức hiếp người khác như anh!”
Phỉ Y Hân hét lên khản đặc, nước mắt tuôn rơi như mưa làm nhòe đi tầm nhìn. Cô căm hận sự áp đặt của hắn, căm hận sự yếu đuối của chính mình. Nếu không phải hắn đang giữ chặt cô, có lẽ cô đã ngã quỵ xuống sàn vì kiệt sức.
Nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, trái tim sắt đá của Hoắc Đông Thần bỗng nhói lên một cái đau đớn. Hắn buông lỏng tay, nhẹ nhàng đưa ngón tay cái lau đi vệt nước mắt mặn chát trên gò má cô.
“Là lỗi của anh! Anh xin lỗi vì đã dùng cách này…” Giọng hắn trầm xuống, dịu dàng đến lạ lùng. “Nhưng em đừng khóc, được không? Anh không thể mất em. Đây là chuyện sớm muộn của hai ta thôi. Anh yêu em, Hân Nhi.”
Phỉ Y Hân nghe lời tỏ tình đột ngột ấy mà sững sờ trong giây lát. Nhưng ngay sau đó, lý trí mách bảo cô rằng đây chỉ là lời ngon ngọt của kẻ săn mồi. Cô gạt mạnh tay hắn ra, ánh mắt rực lửa hận thù nhìn thẳng vào hắn:
“Hoắc Đông Thần! Đừng nói lời yêu với tôi! Tôi sẽ không là gì của anh hết! Bây giờ không, sau này cũng không! Tờ giấy đó chỉ là rác rưởi!”
“Tại sao em cứ nhất quyết phải đối đầu với anh? Tại sao không chịu mở lòng một chút?” Hoắc Đông Thần lại gắt gao nắm lấy tay cô, sự kiên nhẫn của hắn đang bị mài mòn.
“Vì anh là Hoắc Đông Thần! Anh ở trên cao, còn tôi ở dưới vực thẳm. Chúng ta là hai thế giới khác nhau!” Phỉ Y Hân nghẹn ngào hét lên, trút hết nỗi lòng. “Người tôi sẽ yêu, sẽ cưới, phải là một người bình thường, một người hoàn toàn thuộc về tôi, không bị gia tộc chi phối, không bị xã hội soi mói. Anh không bao giờ hiểu được đâu!”
“Tôi cấm em nói những lời đó!”
Hoắc Đông Thần gầm lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Sự ghen tuông và chiếm hữu bùng nổ, thiêu đốt lý trí hắn. Hắn không muốn nghe cô nói về một người đàn ông khác, về một tương lai không có hắn.
Hắn cúi xuống, thô bạo chiếm lấy đôi môi đỏ mọng đang mấp máy những lời cự tuyệt. Nụ hôn không còn chút dịu dàng nào, mà là sự trừng phạt, sự khẳng định chủ quyền đầy hoang dã. Hắn cắn mút môi cô, lưỡi hắn càn quét khoang miệng cô, cuốn lấy lưỡi cô mà dây dưa, hút hết mật ngọt và cả dưỡng khí của cô.
“Ưm…” Phỉ Y Hân vùng vẫy, đấm vào ngực hắn, nhưng nụ hôn cuồng nhiệt khiến cô dần mất đi sức lực.
Hoắc Đông Thần không dừng lại ở đó. Hắn đạp mạnh cửa phòng nghỉ bên trong phòng làm việc, bế thốc cô lên rồi ném mạnh xuống chiếc giường lớn. Ngay lập tức, thân hình to lớn của hắn đè xuống, giam cầm cô dưới thân mình.
“Em là của anh! Mãi mãi là của anh! Đừng hòng nghĩ đến kẻ khác!”
Hắn vừa nói vừa điên cuồng xé toạc chiếc áo sơ mi công sở của cô. Tiếng vải rách “roẹt” vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch. Những chiếc cúc áo bắn tung tóe khắp sàn nhà.
Phỉ Y Hân hoảng sợ tột độ, hai tay cố gắng che chắn trước ngực nhưng vô ích. Hoắc Đông Thần như một con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày, hắn vùi đầu vào cổ cô, cắn mút điên cuồng, để lại những dấu hickey đỏ chót, tím bầm trên làn da trắng nõn.
“Buông ra! Đồ điên! Đừng chạm vào tôi!” Cô gào thét, móng tay cào lên lưng hắn tạo thành những vệt máu dài.
Nhưng sự phản kháng của cô chỉ như dầu đổ thêm vào lửa, càng kích thích dục vọng chinh phục trong hắn. Hắn nhanh chóng lột bỏ quần áo của chính mình, để lộ cơ thể cường tráng, săn chắc với những thớ thịt cuồn cuộn sức mạnh.
Hắn tách hai chân cô ra, chen người vào giữa, không dạo đầu, không vuốt ve, hắn đưa cự long đang căng cứng, nóng hổi của mình thúc mạnh vào nơi tư mật khô khốc của cô.
“Aaaaa!” Phỉ Y Hân hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt trào ra. Cơn đau xé rách khiến cô cong người lên, cả thân thể run rẩy bần bật.
“Đau… Đau quá… Hoắc Đông Thần… Anh dừng lại…”
Hoắc Đông Thần nghe tiếng cô khóc, động tác có chút khựng lại, nhưng bản năng đàn ông và sự giận dữ đã lấn át tất cả. Hắn giữ chặt eo cô, bắt đầu luật động. Ban đầu còn khó khăn, nhưng dần dần, sự ma sát tạo ra khoái cảm kỳ lạ, hòa lẫn với nỗi đau xác thịt, tạo nên một bản giao hưởng đầy bi ai và dục vọng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận