Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm cửa, chiếu rọi lên khuôn mặt tuấn tú đang say ngủ của Hoắc Đông Thần. Phỉ Y Hân tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự đau nhức ê ẩm lan tỏa khắp toàn thân, như thể cô vừa bị một chiếc xe tải cán qua vậy. Đặc biệt là vùng hạ thân, đau rát và nhức mỏi vô cùng.
Cô mở mắt, đập vào mắt là lồng ngực trần rắn chắc của người đàn ông đang ôm chặt lấy mình. Ký ức đêm qua ùa về như thác lũ: sự ép buộc, tờ giấy kết hôn, sự thô bạo và cả… khoái cảm nhục nhã.
Cơn giận bùng lên, Phỉ Y Hân vớ lấy chiếc gối bên cạnh, dùng hết sức bình sinh ném mạnh vào mặt Hoắc Đông Thần. “Anh cút ngay cho tôi! Đồ cầm thú!”
Hoắc Đông Thần bị đánh thức, phản xạ cực nhanh chụp lấy chiếc gối trước khi nó tiếp đất. Hắn mở mắt, nhìn cô vợ nhỏ đang xù lông nhím, trên mặt không hề có chút tức giận, ngược lại còn nở một nụ cười rạng rỡ, đầy vẻ sảng khoái của người đàn ông vừa được thỏa mãn.
“Bà xã, chào buổi sáng! Sáng sớm mà em đã sung sức thế này, xem ra tối qua anh phục vụ vẫn chưa đủ tốt nhỉ?” Hắn vừa nói vừa ngồi dậy, để lộ cơ thể hoàn hảo như tượng tạc, thong dong thắt cà vạt.
Phỉ Y Hân tức đến mức hai tay run rẩy, cô vò nát ga giường, nghiến răng ken két: “Đồ khốn! Vô liêm sỉ! Ai là bà xã của anh?”
“Ở đâu ra nhiều lời chửi bậy như vậy? Hư quá!” Hoắc Đông Thần tiến lại gần, ngồi xuống mép giường, đưa tay vuốt ve mái tóc rối bù của cô đầy vẻ yêu chiều. “Em là vợ hợp pháp của anh, không gọi là bà xã thì gọi là gì?”
“Anh thôi cái trò giả điên giả khùng đó đi!” Phỉ Y Hân hất tay hắn ra. “Tôi nói rồi, tôi không công nhận cuộc hôn nhân này! Tờ hôn thú đó là do anh ngụy tạo, ép buộc, pháp luật sẽ không công nhận! Tôi sẽ kiện anh ra tòa! Tôi sẽ tố cáo anh tội hiếp dâm!”
Hoắc Đông Thần bật cười khanh khách, tiếng cười vang vọng khắp phòng. Hắn cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt sắc bén và đầy vẻ thách thức: “Kiện tôi? Hân Nhi, em làm thư ký cho tôi bao lâu rồi mà còn ngây thơ thế? Ở cái đất này, ai dám nhận đơn kiện của em chống lại Hoắc Đông Thần? Ai dám bắt tôi? Em nên nhớ, luật pháp là do kẻ mạnh viết ra.”
Phỉ Y Hân cứng họng. Cô biết hắn nói đúng. Quyền lực của hắn quá lớn, cô chỉ là con kiến nhỏ bé làm sao đấu lại con voi. Sự bất lực khiến cô càng thêm phẫn uất. Cô nhào tới, đánh thùm thụp vào ngực hắn, vào vai hắn, trút hết nỗi uất hận trong lòng.
“Đồ độc tài! Đồ phát xít! Tôi ghét anh! Tôi ghét anh!”
Hoắc Đông Thần ngồi im chịu trận, để mặc cô đánh. Hắn biết cô cần xả giận. Đến khi thấy cô thở hồng hộc, tay cũng đỏ lên vì đánh mạnh, hắn mới nắm lấy cổ tay cô, xoa xoa nhẹ nhàng: “Đánh đủ chưa? Em không đau tay sao? Anh thì xót vợ lắm đấy.”
“Đau chứ sao không!” Phỉ Y Hân gào lên, nước mắt lại chực trào ra. Cô thu người lại, bó gối ngồi ở góc giường, gục đầu xuống đầu gối, không thèm nhìn mặt hắn nữa.
Thấy cô gái nhỏ bị mình chọc cho tủi thân, Hoắc Đông Thần thở dài, sự lạnh lùng biến mất, thay vào đó là sự dịu dàng hiếm có. Hắn đưa tay chọc chọc vào má phúng phính của cô. “Vợ à… Đừng giận nữa… Anh biết anh sai rồi. Nhưng anh yêu em, anh muốn giữ em bên cạnh bằng mọi giá.”
“…” Phỉ Y Hân vẫn im lặng.
“Chuyện mẹ anh, anh biết em chịu ấm ức. Hôm qua là mẹ anh không tốt, bà ấy đã hối hận rồi. Về chuyện thái độ gắt gỏng của bà ấy với em, anh đảm bảo hiện tại đã không còn nữa!”
Phỉ Y Hân ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn đầy nghi hoặc: “Làm sao anh biết? Bà ta ghét tôi như xúc đất đổ đi!”
“Trên đời này có mấy chuyện mà anh không biết chứ?” Hoắc Đông Thần cười bí hiểm. “Em theo anh về nhà chính thì sẽ rõ mọi chuyện ngay mà! Mẹ đang mong em về ăn cơm đấy.”
“Đừng có mà dụ dỗ tôi! Tưởng tôi ngốc à? Về đó để hai mẹ con anh hợp sức bắt nạt tôi chứ gì?” Phỉ Y Hân bĩu môi.
Hoắc Đông Thần chưa kịp giải thích thì điện thoại của hắn reo lên. Hắn nghe máy, sắc mặt trở nên nghiêm túc. Cúp máy, hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút áy náy: “Bà xã, tối nay chúng ta phải bay. Có một chuyến công tác gấp.”
“Tối nay bay? Anh bị điên à?” Phỉ Y Hân đập tay xuống nệm. “Người tôi đau nhũn ra thế này, anh bắt tôi đi công tác?”
“Xin lỗi em, nhưng chuyện này rất quan trọng. Chúng ta sẽ đến nước M.”
“Nước M?” Phỉ Y Hân giật mình. Đó là nơi đặt trụ sở chính của Hoắc Viễn, và cũng là nơi… mẹ hắn đang sống. “Tại sao lại là nước M? Tôi không đi!”
“Vì nước M là đầu não của Hoắc Viễn. Anh cần về đó để giải quyết một số việc hệ trọng.” Hoắc Đông Thần kiên quyết. “Và anh không thể để em ở lại đây một mình được. Em phải đi cùng anh!”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận