Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chiều hôm đó, Phỉ Y Hân miễn cưỡng về nhà bố mẹ đẻ để thu xếp hành lý. Cô bịa ra một lý do hoàn hảo: “Công ty có dự án lớn bên nước M, sếp cử con đi công tác khoảng 1 tuần để học hỏi kinh nghiệm. Đây là cơ hội tốt để thăng tiến.”
Bố mẹ cô, những người lao động chân chất, nghe con gái được trọng dụng thì mừng rỡ vô cùng. “Tốt quá! Con gái bố mẹ giỏi thật. Con cứ đi đi, ở nhà bố mẹ tự lo được. Qua đó nhớ giữ gìn sức khỏe, làm việc chăm chỉ nhé!” Mẹ Phỉ vừa giúp cô gấp quần áo vừa dặn dò đủ điều.
Phỉ Y Hân nhìn nụ cười hạnh phúc của mẹ mà lòng nặng trĩu. Nếu họ biết con gái mình vừa bị “ép cưới”, lại còn sắp bị lôi đi “hang ổ” của nhà chồng, chắc họ sẽ sốc đến ngất xỉu mất. Cô thở dài, kéo khóa vali lại.
“Con đi đây ạ. Con sẽ gọi điện về thường xuyên.”
Vừa bước ra khỏi cổng, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen bóng loáng đã đỗ xịch trước mặt. Cửa xe mở ra, Hoắc Đông Thần bước xuống, âu phục chỉnh tề, phong độ ngời ngời, trên tay còn cầm một giỏ quà lớn.
Phỉ Y Hân trợn tròn mắt. Tên này bị điên à? Sao lại đến đây? Lại còn mang quà cáp?
“Con chào hai bác!” Hoắc Đông Thần mỉm cười rạng rỡ, cúi đầu chào bố mẹ Phỉ Y Hân một cách lễ phép đến lạ lùng. Cái vẻ lạnh lùng, cao ngạo thường ngày bay biến đâu mất, thay vào đó là hình ảnh một chàng rể hiền lành, tử tế.
Bố mẹ Phỉ ngơ ngác nhìn chàng trai tuấn tú, khí chất bất phàm trước mặt, rồi lại nhìn sang con gái. “Cậu này là…” Mẹ Phỉ ấp úng.
Phỉ Y Hân định mở miệng nói “Đây là sếp con” thì Hoắc Đông Thần đã nhanh nhảu cướp lời: “Dạ, con chào hai bác. Con là Hoắc Đông Thần, bạn trai của Tiểu Hân ạ! Hôm nay tiện đường đưa cô ấy ra sân bay, con ghé qua biếu hai bác chút quà gọi là ra mắt.”
“CÁI GÌ?” Phỉ Y Hân suýt hét lên. Bạn trai? Ai là bạn trai hắn?
Cô quay phắt sang trừng mắt nhìn hắn, định vạch trần bộ mặt thật của tên lừa đảo này. Nhưng Hoắc Đông Thần đã nhanh chóng vòng tay qua eo cô, siết chặt đầy cảnh cáo. Hắn ghé sát tai cô, thì thầm bằng chất giọng chỉ hai người nghe thấy: “Nếu em dám phản bác, có tin anh sẽ lôi hai cuốn sổ đỏ kết hôn ra cho ba mẹ xem ngay tại đây không? Lúc đó đừng trách anh không báo trước nhé, vợ yêu!”
Phỉ Y Hân cứng họng. Tên vô sỉ này! Hắn dám lấy bố mẹ cô ra để uy hiếp cô! Cô nghiến răng: “Vô sỉ!”
Hoắc Đông Thần cười càng tươi hơn, quay sang bố mẹ vợ tương lai: “Tiểu Hân nhà mình hay ngại lắm ạ. Chúng con quen nhau cũng lâu rồi nhưng cô ấy cứ giấu, sợ hai bác lo lắng.”
Bố mẹ Phỉ nghe vậy thì mừng ra mặt. Chàng trai này vừa đẹp trai, vừa lễ phép, đi xe sang thế kia chắc gia cảnh cũng không tầm thường. Con gái họ đúng là có phúc. “Ôi quý hóa quá! Mời cậu vào nhà uống nước đã!”
“Dạ thôi ạ, chúng con sắp trễ giờ bay rồi. Hẹn hai bác dịp khác con sẽ đến thăm lâu hơn.”
Nói rồi, hắn ân cần mở cửa xe cho Phỉ Y Hân, còn tự tay xách hành lý bỏ vào cốp. Trước khi xe lăn bánh, hắn còn hạ kính xuống vẫy tay chào bố mẹ vợ rất nhiệt tình.
Trên xe, Phỉ Y Hân ngồi khoanh tay, mặt hầm hầm nhìn ra cửa sổ, không thèm nói với hắn nửa lời.
Đến sân bay, họ không đi vào lối thông thường mà đi thẳng ra đường băng riêng. Một chiếc chuyên cơ sang trọng in logo tập đoàn Hoắc Viễn đang chờ sẵn.
Vừa bước lên cầu thang máy bay, hai hàng tiếp viên xinh đẹp, đồng phục chỉnh tề đã cúi rạp người xuống, đồng thanh hô to: “Chào mừng Hoắc tổng! Chào mừng Thiếu phu nhân!”
Tiếng hô vang dội khiến Phỉ Y Hân giật mình suýt trượt chân. Thiếu phu nhân? Cô quay sang nhìn Hoắc Đông Thần, thấy hắn đang nhìn mình với ánh mắt đầy đắc ý.
“Tôi không hiểu anh làm vậy là có mục đích gì!” Cô lạnh lùng nói khi cả hai đã yên vị trên ghế sofa bọc da cao cấp trong khoang hạng nhất.
“Để em chấp nhận và thích ứng với thân phận của mình. Từ nay về sau, em đi đâu cũng sẽ được gọi như thế,” Hoắc Đông Thần thản nhiên rót một ly rượu vang đỏ, đưa cho cô.
“Tôi sẽ không chấp nhận nó!” Phỉ Y Hân hất tay, ly rượu sóng sánh suýt đổ. “Tôi không phải vợ anh! Đừng hòng ép tôi!”
“Em không chấp nhận cũng không sao, vì điều này bây giờ đã không thể thay đổi được nữa. Hồ sơ của chúng ta đã được lưu giữ lại dựa theo luật pháp quốc tế. Dù có muốn chối bỏ, em vẫn là vợ anh! Cả thế giới này đều biết điều đó!”
“Hoắc Đông Thần! Tại sao anh không hiểu? Chúng ta là người của hai thế giới khác nhau! Anh là vua, tôi là dân thường. Chúng ta không thuộc về nhau! Tình yêu phải xuất phát từ hai phía, không phải sự ép buộc!”
Hoắc Đông Thần đặt ly rượu xuống, ánh mắt trở nên thâm trầm, sâu thẳm: “Em không tin tưởng cũng không sao, chỉ cần anh tin là được! Đúng, chúng ta đang làm điều đó, anh không tin tình yêu chỉ xuất phát từ phía anh! Anh cảm nhận được, trong tim em có anh. Chỉ là em quá cố chấp, quá sợ hãi để thừa nhận mà thôi.”
Nói xong, hắn đứng dậy, bỏ sang khoang khác, để lại Phỉ Y Hân ngồi đó, sững sờ và rối bời. Lời nói của hắn như một mũi tên trúng đích, khuấy đảo tâm can cô. Có thật… cô cũng có tình cảm với hắn không?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận