Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự tương phản quá lớn giữa vẻ lẳng lơ vừa rồi và nét yếu đuối hiện tại càng làm người ta đau lòng. Đặc biệt là Cố Viện không dùng sự cưỡng ép, mà lại như con chim nhỏ bị thương nép vào người anh tìm sự che chở. Trước sự cự tuyệt yếu ớt của người đàn ông, cô lột bỏ lớp vỏ bọc dâm đãng bên ngoài, để lộ ra một tâm hồn cô đơn, vô lực và khao khát yêu thương.
Càng như vậy, lại càng chọc vào tử huyệt thương tiếc của đàn ông. Trong lòng Trần Vũ Hàng chấn động mạnh, pha lẫn cảm giác khó chịu, day dứt. Trong đầu anh lúc này chỉ còn vang vọng câu nói: “Lần đầu tiên cao trào”.
Làm cho một cô gái lãnh cảm có thể lên đỉnh, đối với bản năng chinh phục của đàn ông mà nói, đó tuyệt đối là sự khích lệ và lời khen ngợi lớn nhất. Thậm chí, anh còn bắt đầu cảm thấy mình thật tồi tệ, thật “tra nam”. Anh đã khơi dậy ngọn lửa trong cô, cho cô nếm trải cảm giác mất hồn thực cốt nơi thiên đường, rồi giờ đây lại nhẫn tâm đẩy cô trở về địa ngục lãnh cảm lạnh lẽo. Đó chẳng khác gì một loại cực hình tàn nhẫn.
Sự áy náy bỗng dưng từ đáy lòng dâng lên cuồn cuộn như thủy triều. Nếu là gã đàn ông khác, chỉ sợ đã lập tức lao vào ngấu nghiến cô. Nhưng Trần Vũ Hàng, rốt cuộc vẫn là người đàn ông có nguyên tắc và chính trực.
Phải mất một lúc lâu, anh mới sắp xếp lại được suy nghĩ hỗn loạn để an ủi cô: “Nếu cô có thể đạt được khoái cảm với tôi… vậy thì chắc chắn cô không phải bị lãnh cảm đâu. Sau này… cô hãy tránh xa mấy gã đàn ông không đứng đắn ra, giữ mình trong sạch, tìm một người bạn trai ưu tú, yêu thương cô, rồi cô sẽ lại cảm nhận được điều tuyệt vời đó thôi.”
Cố Viện thiếu chút nữa thì bật cười thành tiếng. Người đàn ông này của Bạch Huyên Huyên, vừa nam tính, “xài” tốt, lại vừa ngây thơ đến đáng yêu.
Cô mềm mại cọ cọ vào cổ anh, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt, giọng nói mang theo chút nức nở nghẹn ngào: “Nhưng lỡ như… cả đời này em không gặp được người như anh nữa thì sao?”
Nói rồi, cô còn vẽ ra một viễn cảnh bi đát: “Đến lúc đó, anh cũng đã kết hôn hạnh phúc bên người khác, em chắc chắn không dám mặt dày đi quấy rầy anh. Các người đều viên mãn, chỉ có mình em cô độc, cả đời chỉ có một lần cao trào duy nhất, mà trớ trêu thay… trong lần duy nhất đó, người đàn ông trên người em lại còn gọi tên người phụ nữ khác!”
Nhìn vẻ mặt đáng thương đến tan nát cõi lòng này, dù là ý chí sắt đá cũng phải mềm nhũn như nước. Nhìn thấy người đàn ông bị nghẹn lời, ánh mắt thâm thúy vốn dĩ kiên định nay đã tràn ngập sự đau lòng và dao động.
Xúc tu của ác ma Cố Viện lại bắt đầu lan tràn, quấn chặt lấy tâm trí anh. Giọng cô êm ái như lời ru, mang theo sự dụ dỗ chết người:
“Anh cũng vậy mà, sắp bước vào lễ đường rồi. Về sau, những ký ức đêm qua với em sẽ bị chôn vùi. Anh thật sự sẽ không hoài niệm, không tiếc nuối sao? Nửa đời sau của anh sẽ chỉ thuộc về một người phụ nữ, rập khuôn và tẻ nhạt. Cho dù đôi lúc anh nhớ tới em, thì em cũng chỉ là một người qua đường mà anh đã từng lỡ bỏ qua mà thôi.”
Từng câu từng chữ như nhát búa đóng thẳng vào tim Trần Vũ Hàng. Bức tường phòng thủ trong lòng anh vốn đã lung lay, nay chịu thêm cú đ kích cuối cùng này thì sụp đổ hoàn toàn!
Kết hôn, đại biểu cho việc cuộc đời sang trang, bước vào một khuôn khổ trách nhiệm. Con người đứng trước ngưỡng cửa này, không ai là không có chút lo âu, tiếc nuối tuổi trẻ. Nếu nói trước hôn nhân là bầu trời bao la với ngàn vạn khả năng, thì sau hôn nhân, con đường dường như chỉ còn lại một lối đi duy nhất, chật hẹp và ràng buộc.
Khi Cố Viện nhắc đến “hoài niệm”, “tiếc nuối” và “bỏ lỡ”, nỗi lo âu tiềm ẩn trong anh bị phóng đại lên gấp bội. Bàn tay anh đang đỡ bên hông cô gái không tự chủ được mà siết chặt lại, lý trí dần tan biến như sương sớm.
Có lẽ… đây là cơ hội cuối cùng, lần duy nhất để anh được sống thật với bản năng, để ghi nhớ trọn vẹn người con gái này. Sau ngày hôm nay, cánh cổng hôn nhân khép lại, anh sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội nào nữa.
Cố Viện, với sự nhạy cảm của mình, lập tức nắm bắt được sự thay đổi trong hơi thở của người đàn ông. Cô ngẩng đầu lên, khóe mắt vẫn còn vương chút sắc đỏ hoe, nhìn anh với vẻ nhu nhược, đáng thương nhưng lại chứa chan khát cầu mãnh liệt. Cô lẩm bẩm:
“Chỉ còn một giờ nữa là hôn lễ bắt đầu rồi. Coi như đây là lần cuồng hoan cuối cùng, một bí mật của riêng chúng ta trước khi anh thuộc về người khác đi. Chỉ một lần này thôi, hãy để em được cảm nhận trọn vẹn anh, hãy gọi tên em, bắn vào trong em, có được không anh?”
Bắt giặc phải bắt vua, muốn chiếm đoạt thân xác thì phải chiếm đoạt được cái tâm trước. Sự thật chứng minh, dưới những lời thủ thỉ tâm tình, phân tích đòn tâm lý tầng tầng lớp lớp của cô, người đàn ông dù ban đầu có cự tuyệt, phòng bị đến đâu, cuối cùng cũng phải đầu hàng, thần phục dưới chân cô.
Giờ phút này đây, khi bàn tay nhỏ bé của Cố Viện chạm vào, đỡ lấy côn thịt nóng hổi đang run rẩy của Trần Vũ Hàng; khi cô chậm rãi cởi bỏ chiếc quần lót ren mỏng manh, từ từ ngồi xuống, anh đã không còn bất kỳ sự kháng cự nào nữa.
Tầng tầng lớp lớp mị thịt non mềm bị quy đầu thô cứng, to lớn tách mở, đẩy sâu vào. Thân gậy gân guốc từng tấc từng tấc nghiền qua vách thịt, mang đến cảm giác no căng, lấp đầy mãnh liệt. Cây côn thịt vốn dĩ danh chính ngôn thuận thuộc về cô dâu, rốt cuộc giờ đây đã cam tâm tình nguyện cắm sâu vào trong “bức” của cô!
Nó vẫn to lớn và hùng dũng như đêm qua. Quy đầu to như trứng ngỗng nông rộng miệng huyệt, thân gậy tím đen dưới tác động của trọng lực và sự buông thả của lý trí, vừa phủ xuống liền thọc vào thật sâu, sâu đến tận cùng, làm tâm thần người ta nhộn nhạo, đê mê.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận