Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn dĩ hoa tâm đã bị kích thích đến cực điểm, nay lại bị dòng tinh dịch nóng bỏng bắn mạnh vào tưới tắm, rốt cuộc Cố Viện cũng không thể chịu đựng thêm được nữa. Một luồng âm tinh từ chỗ sâu nhất trong hoa huyệt phun trào ra, hòa lẫn với tinh dịch, cùng xối vào trên côn thịt đang giật giật của người đàn ông.
Trong một phút giây thăng hoa đó, hai người dường như thoát xác, tiến vào một cảnh giới huyền diệu nào đó, nơi chỉ có khoái cảm tồn tại. Có dòng nước lũ khoái lạc khó lòng ngăn cản rít gào ập xuống, làm đại não trống rỗng, thần trí mơ hồ, quên hết thực tại và nguy hiểm xung quanh.
Cho đến khi âm điệu bên ngoài tấm rèm đột ngột đề cao truyền đến, kéo họ về thực tại: “Vũ Hàng à? Con cảm thấy thế nào? Sao nãy giờ lại không nói lời nào vậy con?”
Hai người còn đang đắm chìm, lơ lửng ở trong dư âm cao trào như từ trên trời rơi xuống, lúc này mới giật mình ý thức được hoàn cảnh hiện tại. Họ vẫn đang ở trong tình huống “ngàn cân treo sợi tóc”, lúc nào cũng có thể bị phát hiện.
“Dạ? Chú… chú vừa nói cái gì ạ? Con… con vừa rồi không nghe rõ lắm!”
Trần Vũ Hàng cắn răng, miễn cưỡng ngăn chặn thanh âm run rẩy và hơi thở dốc để trả lời vọng ra. Trong lúc nói chuyện, côn thịt của anh vẫn còn đang chôn sâu và rung động ở trong cơ thể cô gái, tiếp tục bắn nốt những đợt tinh dịch còn sót lại cuối cùng.
Bên ngoài rèm, ba Bạch có chút sửng sốt trước phản ứng chậm chạp của con rể, bĩu môi rồi kiên nhẫn nói lại lần nữa, giọng điệu đầy tính toán:
“À, ta bảo là Vũ Hàng này, con đừng có tiếc tiền nhé. Đây đều là quy củ, phong tục của làng ta cả. Nào là 6 chướng ngại vật cản cửa trên đường rước dâu, sau khi về đến nhà gái thì lại có 3 cửa nói lớn, 3 cửa nói nhỏ phải qua. Mỗi cửa con đều phải cho họ hàng thân thích bao lì xì dày dày một chút thì mới có vẻ đủ mặt mũi cho con bé Huyên Huyên nhà chú chứ. Đối với gia đình con mà nói, những thứ tiền cỏn con này đều là chút lòng thành thôi mà… À còn nữa, cái chuyện lễ hỏi (tiền dẫn cưới) ấy, không phải ta tự ý lên giá so với giá đã bàn đâu nhé. Đó là con số mà thầy bán tiên nổi tiếng trong thôn đã tính toán kỹ lưỡng cho hai đứa rồi. 50 vạn tệ nghe không may mắn lắm, phải là 6 con số 9 (999.999 tệ) mới tốt, có nghĩa là tình cảm trường cửu, lâu lâu dài dài, lộc lộc đại thuận…”
999.999 tệ! Tương đương với gần 3,5 tỷ đồng tiền Việt!
“Dạ… được, thưa chú. Con sẽ… làm theo lời chú nói ạ.”
Trần Vũ Hàng vừa thở dốc vừa đáp, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể.
Nghe đoạn đối thoại sặc mùi tiền này, Cố Viện trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc. Nhớ tới lúc trước người đàn ông này chuyển cho cô 10 vạn tệ phí “bịt miệng” không chút do dự, cô cúi xuống nhìn lại tư thế dâm đãng hiện tại của hai người.
Chậc chậc, gã này cũng thật có tiền, không chỉ có tiền, mà còn là loại công tử bột coi tiền như rác. Cô sống ở thành phố bao năm, còn chưa từng thấy cái hôn lễ nào làm tiền trắng trợn, giống như là tiệc trấn lột lì xì như vậy. Còn cái gì mà tìm thầy bói bán tiên đoán mệnh, đây rõ ràng là mượn cơ hội mê tín dị đoan để lừa tiền, đào mỏ nhà trai mà.
“Ai daa, tốt quá! Ta đã biết Vũ Hàng con là thật lòng thật dạ muốn cưới Huyên Huyên của chúng ta mà… À đúng rồi, con nhớ mở chiếc siêu xe kia ra nhé, để ở sân, thằng em trai của Huyên Huyên nó rất thích thú, muốn vào ngồi thử…”
Cố Viện thật sự nghe không nổi nữa, buồn nôn với sự tham lam vô đáy này. Chẳng qua việc này không quan hệ gì đến cô, cô cũng chẳng phải người tốt lành gì, đang làm tình với chú rể của người ta thì tư cách gì mà phán xét đạo đức. Cô dùng đôi mắt chứa đầy sự đồng tình nhìn Trần Vũ Hàng – kẻ bị đào mỏ mà vẫn cam chịu.
Lợi dụng lúc ba Bạch còn đang thao thao bất tuyệt, Cố Viện với đôi chân còn đang run rẩy vì sướng, lặng lẽ đứng lên, rón rén chui ra từ cái cửa sổ phía sau tấm rèm.
Cửa sổ này thông liền với ban công chung của tầng lầu. Cô thật vất vả, chật vật mới chui ra được bên ngoài, hít thở không khí trong lành. Vừa nhấc mắt lên, cô liền giật mình khi nhìn thấy một người đàn ông lạ mặt đang đứng khoanh tay, dựa lưng ngay rìa ban công, như thể đã đợi ở đó từ lâu.
Người đàn ông này đeo mắt kính gọng vàng mỏng, dáng vẻ thư sinh, nho nhã. Khóe miệng hắn đang nhếch lên một độ cong như cười như không đầy ẩn ý. Khi nhìn thấy cô chui ra với bộ dạng xộc xệch, hắn không hề tỏ ra chút nào ngạc nhiên hay lúng túng, còn cười cười gật đầu, giống như trong lòng đã sớm hiểu rõ mọi chuyện bên trong.
Đây là bạn thân nhất, cũng là cánh tay phải đắc lực của chú rể – Thẩm Vạn Cẩm.
Cố Viện lúc này trông thật thảm hại nhưng cũng đầy khiêu gợi. Trên người là bộ lễ phục màu vàng rộng thùng thình đã sớm nhăn nhúm, hỗn loạn chịu không nổi. Sợi tóc đen nhánh bay lung tung trong gió, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng một mảnh sau cơn hoan ái kịch liệt. Thậm chí, nếu nhìn kỹ, trên đùi non trắng nõn của cô còn có một vệt tinh dịch trắng đục đang từ từ chảy xuống.
Chẳng qua Cố Viện là ai chứ? Cô là “gái hư” đã quá trải đời, da mặt dày hơn tường thành. Bị người ta bắt gặp cảnh tượng xấu hổ sau khi yêu đương vụng trộm thật sự chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ. Cô chỉ ngây người mất đúng một giây, liền ngay lập tức nở nụ cười yêu diễm, tự tin chào hỏi đối phương, phảng phất như mình đang bước ra từ một buổi tiệc trà sang trọng chứ không phải từ giường của chú rể.
Ngay sau đó, nụ cười trên môi người đàn ông càng rõ ràng, sâu sắc hơn. Hắn thong thả bước hai ba bước đã đi đến chắn ngay trước mặt Cố Viện.
Ngón tay thon dài, sạch sẽ của hắn mở ra, chìa về phía cô. Trong lòng bàn tay là chiếc điện thoại đời mới màu vàng gold sang trọng, trên màn hình đang hiển thị một cái mã QR code thanh toán.
Cố Viện nhướng mày ngạc nhiên. Đây là có ý gì? Chẳng lẽ người đàn ông này sau khi xem xong màn “live stream” yêu đương vụng trộm đặc sắc kia rồi cũng nổi hứng muốn tham gia, muốn trả tiền để được vui vẻ một chút?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận