Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đại sảnh khách sạn được trang hoàng lộng lẫy, huy hoàng như cung điện. Hoa hồng tươi rải khắp nơi, tiếng đàn dương cầm du dương, ánh đèn chùm pha lê tỏa sáng rực rỡ. Mọi thứ đều toát lên vẻ xa hoa, hoàn hảo, che đậy đi những vết nứt xấu xí bên trong.
Đáng tiếc thay, “con sâu làm rầu nồi canh”, sự hiện diện của đám họ hàng nhà gái thô lỗ, đặc biệt là tên Bạch Cương, vẫn khiến người ta chướng mắt. Hắn ta đi đến đâu là ồn ào đến đó, trêu ghẹo cả những cô phục vụ bàn, khiến ai nấy đều cau mày ngán ngẩm.
Cố Viện ngồi chung bàn với nhóm bạn chú rể, chọn giải pháp “mắt không thấy, tâm không phiền”. Mặc kệ ai gọi tên, mời rượu, cô đều giả điếc, chỉ tập trung thưởng thức ly rượu vang đỏ trên tay.
Cô dâu Bạch Huyên Huyên đang ở trong phòng chờ để dặm lại lớp trang điểm đã bị nước mắt làm nhòe. Nhưng lạ thay, chú rể Trần Vũ Hàng cũng biến mất tăm. Buổi tiệc thiếu vắng cả hai nhân vật chính, bầu không khí trở nên gượng gạo kỳ quặc.
Một lúc sau, Chu Nguyên Minh bước ra từ khu vực phòng chờ, trên tay cầm một lọ thuốc sát trùng và bông băng, vừa đi vừa lắc đầu ngán ngẩm. Đi ngang qua bàn Cố Viện, anh ta lầm bầm: “Cứng đầu thật, tay chảy máu ròng ròng mà nhất quyết không chịu bôi thuốc.”
Tim Cố Viện thắt lại một cái. Là vết thương do mảnh thủy tinh lúc nãy. Trong lòng cô bỗng mềm nhũn, một sự thôi thúc không tên khiến cô đứng bật dậy: “Để tôi. Đưa thuốc cho tôi, tôi vào xem anh ấy thế nào.”
Khu vực phòng chờ nằm khuất sau sân khấu, được ngăn cách tạm bợ bằng những tấm rèm dày. Cố Viện nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Đập vào mắt cô là hình ảnh người đàn ông đang ngồi rũ rượi trên chiếc ghế sofa đơn. Căn phòng tràn ngập mùi khói thuốc lá nồng nặc, cay xè sống mũi. Trần Vũ Hàng cúi gằm mặt, hai tay buông thõng, tàn thuốc rơi lả tả trên sàn nhà. Bóng dáng anh cô độc, tiều tụy, chẳng còn chút nào vẻ phong độ của chú rể trong ngày vui.
Từ phòng trang điểm bên trong, tiếng nói chuyện ríu rít của Bạch Huyên Huyên và chuyên viên trang điểm vọng ra, nghe thật chói tai đối lập với sự im lặng chết chóc ở đây.
Cố Viện bước chậm lại, tiếng giày cao gót gõ nhẹ xuống sàn nhà. Cô tiến đến trước mặt anh, chìa lọ thuốc ra.
“Mình đã bảo là không cần bôi thuốc, cậu có thể để mình yên tĩnh một chút được không…” Trần Vũ Hàng gắt gỏng ngẩng đầu lên, nhưng câu nói bị chặn đứng ngay cổ họng khi anh nhìn thấy người đứng trước mặt không phải là Chu Nguyên Minh.
Là Cố Viện.
Ngón tay đang kẹp điếu thuốc của anh run lên bần bật. Máu từ lòng bàn tay bị cắt vẫn chưa đông, nhỏ từng giọt đỏ tươi xuống, hòa lẫn với tàn tro. Anh vội vàng rụt tay lại, cúi đầu xuống như một đứa trẻ làm sai chuyện, không dám đối diện với ánh mắt trong veo của cô.
Dáng vẻ tội nghiệp này sao mà giống con mèo lớn bị bỏ rơi đến thế. Cố Viện thở dài một hơi, ngồi xổm xuống trước mặt anh. Cô không nói gì, dứt khoát đưa tay giật lấy điếu thuốc đang cháy dở trên tay anh, dập tắt vào gạt tàn.
Sau đó, cô nắm lấy bàn tay to lớn, thô ráp đang dính đầy máu và bụi bẩn kia, kéo về phía mình.
“Đừng… bẩn lắm…” Anh yếu ớt phản kháng.
“Ngồi yên!” Cố Viện ra lệnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực.
Cô mở hộp thuốc, lấy bông gòn tẩm cồn, bắt đầu rửa sạch vết thương cho anh một cách tỉ mỉ. Từng động tác của cô đều vô cùng cẩn trọng, dịu dàng. Cô dùng nhíp gắp từng mảnh thủy tinh nhỏ xíu găm trong thịt ra, rồi thổi nhẹ vào vết thương để giảm bớt cảm giác đau rát.
“Thật xin lỗi.”
Giọng nói khàn đặc của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu cô. Cố Viện ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt đau đáu, phức tạp của anh.
Anh xin lỗi vì điều gì? Vì sự cố buổi sáng khiến cô chịu nhục? Vì không thể cho cô một danh phận rõ ràng? Hay xin lỗi vì chính đám cưới nực cười này?
Vào khoảnh khắc nhìn thấy gã đàn ông khác muốn chạm vào người cô, muốn xốc váy cô lên, Trần Vũ Hàng mới hiểu thế nào là cơn ghen tuông thiêu đốt tâm can. Anh chỉ muốn giết người, muốn đập tan tất cả để bảo vệ cô. Cảm xúc mãnh liệt ấy, anh chưa từng có với Bạch Huyên Huyên.
Người đàn ông chưa bao giờ biết đến hai chữ “hối hận”, giờ đây lại đang tự dằn vặt mình: Nếu như… nếu như anh gặp cô sớm hơn một chút? Nếu như… nơi này không phải là hôn lễ của anh thì tốt biết bao.
Cố Viện không có nhiều giằng xé nội tâm như anh. Bàn tay mềm mại của cô áp lên mu bàn tay anh, truyền sang hơi ấm dịu dàng. Nhìn anh lúc này, cô lại nhớ đến hình ảnh anh giận dữ ném vỡ cái ly lúc nãy. Sự hoang dã, quyết liệt ấy đối lập hoàn toàn với vẻ suy sụp hiện tại, tạo nên một sức hút chết người, kích thích bản năng chinh phục của cô.
Cô lại muốn anh rồi. Đặc biệt là khi nghe tiếng Bạch Huyên Huyên cười nói ở phòng trong.
Bên ngoài là hàng trăm quan khách đang nâng ly chúc tụng. Bên trong, ngay sát vách cô dâu, cô và chú rể đang ở riêng một chỗ. Tình huống cấm kỵ, lén lút này khiến máu trong người Cố Viện sôi lên sùng sục.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận