Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi bàn tay thô ráp của người đàn ông từ từ trượt dọc theo bắp chân thon thả, mơn man lên đến vùng đùi non nhạy cảm của Cố Viện, dục vọng quen thuộc trong cô lại bùng lên mạnh mẽ. Những xúc cảm tê dại như dòng điện lan tỏa khắp các dây thần kinh, khiến cô rùng mình khe khẽ.
Cơ bụng dưới của cô co thắt lại, báo hiệu sự khao khát. Bên trong huyệt đạo sâu thẳm, mật dịch ấm nóng bắt đầu rỉ ra, len lỏi qua khe hẹp, mang đến cảm giác trống trải và tịch mịch đến nao lòng. Theo phản xạ tự nhiên, Cố Viện muốn khép chặt hai chân lại để xoa dịu cơn ngứa ngáy, nhưng lý trí và bản năng dâm đãng lại khiến cô mở rộng đùi ra hơn, khát vọng sự xâm nhập sâu hơn nữa.
Hoa môi non mềm bên dưới lớp quần lót ren mỏng tang đã bắt đầu thấm ướt. Cô chỉ muốn xé toạc mảnh vải vướng víu kia ra ngay lập tức, để được anh dùng sức mà xỏ xuyên qua, lấp đầy sự trống rỗng này.
Người đàn ông dường như thấu hiểu được sự chờ mong của cô. Những đầu ngón tay anh mang theo ngọn lửa, từng tấc từng tấc xâm nhập vào vùng cấm địa. Anh khéo léo luồn tay vào, đẩy nhẹ mép quần lót ướt đẫm sang một bên, để lòng bàn tay to lớn, ấm áp bao trọn lấy hoa huyệt đầy đặn, nóng hổi của cô.
Khoái cảm ập đến quá nhanh và mạnh mẽ khiến Cố Viện không kìm được mà bật ra tiếng rên rỉ thỏa mãn. Máu nóng dồn hết lên não, khiến cô chếnh choáng. Cô lắc lư hông, cọ xát cánh hoa mỏng manh vào lòng bàn tay thô ráp của anh, tận hưởng sự ma sát kích thích.
“Ưm… thật thoải mái… nữa đi… anh ơi… giúp em… giúp em với…”
Trần Vũ Hàng nhìn chằm chằm vào cô gái đang quằn quại trong lòng mình, ánh mắt rực lửa như muốn thiêu đốt cô, khắc sâu hình ảnh này vào tâm khảm. Anh dùng ngón tay tách nhẹ hai mảnh môi âm hộ đang dính chặt vào nhau bởi mật dịch, rồi từ từ ấn ngón giữa vào đường đi chật hẹp.
Ngón tay anh tiến vào, đẩy những lớp mị thịt đang mấp máy co bóp sang hai bên. Động tác ra ra vào vào tạo nên những âm thanh ướt át, kéo theo những sợi chỉ bạc dâm thủy óng ánh. Ngón cái của anh cũng không nhàn rỗi, tìm đến viên âm hạch nhỏ xíu đang dựng đứng, nhẹ nhàng xoa nắn, vân vê.
Hô hấp Cố Viện trở nên dồn dập, nóng bỏng như lửa đốt. Cô cảm thấy lồng ngực mình như sắp nổ tung vì thiếu dưỡng khí. Qua ánh mắt si mê của người đàn ông, cô biết khuôn mặt mình lúc này chắc hẳn đang tràn ngập xuân tình, đỏ ửng, ướt át và đầy vẻ thẹn thùng nhưng cũng cực kỳ phóng đãng. Đôi môi cô hé mở, bật ra những tiếng than nhẹ gấp gáp, từng hơi thở đều mang theo sự kích thích tột cùng.
Tiếng nước “chép chép” nhỏ xíu khi ngón tay anh đùa bỡn bên trong hoa huyệt lầy lội vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của phòng chờ, nhưng rất nhanh đã bị tiếng ồn ào náo nhiệt của đám cưới bên ngoài lấn át.
Cố Viện không chịu nổi sự trêu chọc nửa vời này nữa. Cô rút bàn tay nhỏ bé của mình ra khỏi tay anh, bắt đầu trườn lên, vuốt ve dọc theo bộ âu phục được cắt may tỉ mỉ của chú rể. Ngón tay cô lướt qua bờ vai rộng, rắn chắc, trượt xuống cơ ngực vạm vỡ đang phập phồng, rồi dừng lại ở nơi đũng quần đang căng cứng, nơi mà cô đang thèm thuồng nhỏ dãi.
Những lời nói câu dẫn, hư hỏng không ngừng tuôn ra từ miệng cô:
“Anh thật sự không muốn thử cái miệng nhỏ phía trên của em sao? Em đang rất thèm ăn côn thịt lớn của anh đó… Nó hung mãnh như vậy, to lớn như vậy, chắc chắn ngậm vào sẽ đầy ắp cả miệng, mút sướng lắm…”
Dưới sự miêu tả sắc tình trần trụi như vậy, “cậu nhỏ” của người đàn ông càng thêm phản ứng dữ dội, giật nảy lên, nóng rực đến mức xuyên qua lớp vải dày cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ kinh người của nó.
Thế nhưng, động tác tay của Trần Vũ Hàng vẫn chỉ dừng lại ở đó, không hề tiến thêm một bước. Thậm chí anh còn nắm lấy tay cô, ngăn cản cô tiếp tục vuốt ve hạ bộ của mình, chỉ kiên trì dùng ngón tay bên dưới để an ủi, thỏa mãn cô.
Cố Viện lờ mờ đoán được suy nghĩ của anh. Người đàn ông này, dù trong lòng cũng muốn phát điên, nhưng vẫn cố giữ chút lý trí cuối cùng. Có lẽ anh ta chỉ muốn làm cho cô sướng, để bù đắp lỗi lầm, nhưng lại không muốn bản thân mình buông thả, sa ngã hoàn toàn ngay trong lễ cưới của mình. Hoặc có lẽ, anh ta đang sợ…
Haizz, đàn ông tốt đúng là phiền phức thật. Cố Viện cảm thấy mâu thuẫn. Cô không thích loại đàn ông dễ dãi tự dâng mình đến miệng, nhưng cô cũng ghét những kẻ quá nguyên tắc đến mức cứng nhắc. Vì thế, cô chỉ còn cách dùng hết vốn liếng, đào hết tâm tư để câu dẫn, khiêu khích, buộc anh ta phải phá vỡ lớp vỏ bọc đạo đức ấy, thuận theo dục vọng của cô, ngay tại cái hôn lễ đầy kích thích này, hung hăng đè cô ra mà làm tình.
Đối mặt với sự cự tuyệt ngầm của Trần Vũ Hàng, Cố Viện đổi chiến thuật. Cô vừa bắt chước tần suất giao hợp, nhấp nhổm hông lên xuống trên ngón tay anh, để nó cọ xát vào điểm G bên trong, vừa ghé sát tai anh, thì thầm một câu hỏi chết người:
“Này, anh thấy Lâm Ngạn thế nào?”
Người đàn ông nháy mắt cứng đờ người lại, ngón tay bên trong cô cũng ngừng chuyển động. Trong mắt anh hiện lên cảm xúc phức tạp, ghen tuông xen lẫn cảnh giác: “Em hỏi thế là có ý gì?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận