Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù là giờ phút này, khi nguy hiểm tạm thời qua đi, sự kích thích vẫn còn dư âm mạnh mẽ.
Bạch Huyên Huyên mới vừa khuất bóng vào phòng trong, Cố Viện lập tức không thể kiềm chế được nữa. Cô bung xõa cảm xúc, không chỉ rên rỉ mà còn kêu gào cực kỳ dâm đãng, phóng túng:
“A… ưm… chú rể… anh muốn làm chết em… ô ô… chú rể xấu xa khi dễ phù dâu… muốn thao nát cái lỗ nhỏ của phù dâu rồi… a a… bắn… bắn thật nhiều, thật nhiều tinh dịch vào đây cho em… phù dâu đang bị địt thay cho cô dâu này… còn muốn nữa… tất cả các anh… đều tới cắm em đi… thay phiên nhau mà tới…”
Nghe cách xưng hô và lời mời gọi tập thể không kiêng nể gì như thế, cơn ghen và dục vọng của Trần Vũ Hàng bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Anh cúi người xuống, đôi môi nóng bỏng lấp kín cái miệng nhỏ đang nói bậy bạ của cô gái.
Căn bản không phải là nụ hôn liếm láp, âu yếm cẩn thận gì, mà là sự trừng phạt. Đầu lưỡi bá đạo cạy mạnh khớp hàm cô ra, chen vào khoang miệng, lấp kín mít, khiến cô chỉ có thể phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng.
Cùng lúc đó, động tác hạ thân của anh càng lúc càng nhanh, như vũ bão. Cự thú bên dưới ra ra vào vào với tốc độ chóng mặt. Thân gậy dữ tợn, gân guốc trong nháy mắt hoàn toàn đi vào ngập lút miệng huyệt, hung hăng cắm đến chỗ sâu nhất, chạm đáy tử cung.
Tiếng nước “phụt phụt” nhớp nháp cùng với tiếng thân thể va chạm “bạch bạch” kịch liệt dung hợp bên nhau, tiết tấu dồn dập giống như nhịp trống trận thôi thúc ra trận.
Khoái cảm quen thuộc, dày đặc chảy qua mỗi sợi thần kinh, như một cơn sóng thần khổng lồ đánh úp vào bờ. Cố Viện tới giới hạn rồi. Bụng nhỏ đột nhiên co rút kịch liệt, tay chân bủn rủn vô lực. Nỗi sợ hãi khi đứng trên bờ vực nguy hiểm hòa lẫn với khát vọng được thỏa mãn tột cùng tạo nên một khoái cảm “dục tiên dục tử”, nháy mắt thổi quét toàn thân cô.
Cô làm trò trước mặt mọi người, ngay trong đám cưới bạn thân, bị chú rể cắm đến cao trào! Cơn cực khoái tới vô cùng nhanh, cũng vô cùng mạnh mẽ, khiến cô giật nảy người, co giật từng hồi.
Cùng lúc đó, gậy thịt thô dài đang chôn sâu trong hoa huyệt cũng bắt đầu những cú lao tới mãnh liệt cuối cùng. Giống như những viên đạn va chạm với tốc độ cao, nó đánh sâu vào mật huyệt đang co thắt, đâm thủng lớp phòng ngự cuối cùng. Âm tinh nóng bỏng từ bên trong phun trào, xối xả xuống quy đầu đang sưng to của người đàn ông.
Trong lúc tinh thần mơ hồ, đê mê trong khoái lạc, Cố Viện lờ mờ nhìn thấy hai mắt Lâm Ngạn phiếm đỏ, đầy vẻ giận dữ và ghen tuông. Cậu ta lao tới như một con báo săn mồi, nhắm ngay một quyền vào mặt Trần Vũ Hàng.
“Bốp!”
Người đàn ông không kịp phòng ngừa bị đánh văng ra, lảo đảo. Côn thịt đang trong quá trình bắn tinh, mới được một nửa cũng bị giật mạnh văng ra khỏi cơ thể cô. Dòng tinh dịch trắng đục, đặc sệt theo quán tính phun ra xối xả, tưới đẫm lên người Cố Viện. Từ ngực, bụng, xuống đến đùi non, ngay cả mái tóc đen dài cũng không may mắn thoát khỏi, dính đầy chất lỏng tình dục.
Đúng là thật sự bị tinh dịch tưới tắm như một bữa tiệc buffet xác thịt!

Trong đại sảnh hôn lễ rộng lớn, tiếng cụng ly, tiếng cười nói ăn uống linh đình vang lên không ngớt. Bầu không khí tràn ngập một vẻ vui mừng, hạnh phúc giả tạo.
Cố Viện rốt cuộc cũng thỏa mãn được ý tưởng kích thích điên rồ của mình. Cô đã thay váy, chỉnh trang lại đầu tóc, nhưng bên dưới lớp váy dạ hội sang trọng, cô không mặc quần lót. Cô đang kẹp chặt lấy dòng tinh dịch tràn đầy, nóng hầm hập mà chú rể mới vừa bắn vào, ngồi ngay ngắn trong bữa tiệc để tham gia hôn lễ.
Thân thể vẫn còn đắm chìm, run rẩy trong dư âm của cơn cao trào cực hạn vừa rồi. Cả người cô mềm mại, vô lực, như muốn tan chảy ra ghế. Sóng triều lớn đã rút đi, nhưng thỉnh thoảng vẫn còn cảm giác được những luồng điện lưu rất nhỏ chạy dọc sống lưng.
Cô phải dùng sức thật lớn, siết chặt cơ đùi và cơ âm đạo mới có thể kẹp chặt miệng huyệt còn đang sưng tấy, chưa thể khép lại, để tránh cho dòng “nùng tinh” trắng đục kia chảy tong tỏng ra sàn nhà, làm lộ bí mật dâm đãng của mình.
Buổi hôn lễ này nhìn bề ngoài thì bình thường như bao đám cưới khác, nhưng kỳ thật lại có không ít người đều đang thất thần, tâm trí để tận đẩu tận đâu.
Lâm Ngạn ngồi bên phải Cố Viện là người biểu hiện rõ ràng nhất. Trên mặt chàng trai trẻ tuổi tràn đầy sự phẫn nộ, ấm ức không che giấu. Bàn tay cậu ta vẫn còn duy trì tư thế nắm chặt như lúc kéo Cố Viện xềnh xệch từ trong phòng trang điểm ra, gân xanh nổi lên, một chút cũng không buông lỏng.
Trong miệng cậu ta còn đang lầm bầm chửi rủa không ngớt: “Mẹ nó! Đã sắp kết hôn đến nơi rồi, còn bày đặt nói cái gì mà ‘chờ tôi’ chó má… Vừa rồi đáng lẽ ông đây nên đấm chết anh ta mới hả dạ!”
Lời này chính là nhắc lại câu trả lời của Trần Vũ Hàng lúc nãy. 10 phút trước, lúc Lâm Ngạn xông vào lôi Cố Viện rời khỏi căn phòng đầy mùi tình dục đó, Trần Vũ Hàng đã giữ tay cô lại, ánh mắt kiên định và đau đớn, vô cùng trịnh trọng nói với Cố Viện: “Chờ tôi. Tôi sẽ giải quyết tất cả.”
Cố Viện lúc đó chỉ cười nhạt, không để trong lòng, coi như lời nói gió bay của đàn ông. Nhưng Lâm Ngạn lại hết sức tức giận thay cho cô (hoặc cho chính mình).
Giờ phút này nhìn dáng vẻ chàng trai đầy căm phẫn, ghen tuông, Cố Viện cảm thấy chơi thật vui, trong lòng cũng dâng lên một chút ấm áp lạ thường. Theo độ tuổi ngày càng lớn, lăn lộn trong chốn tình trường, những người cô gặp được đa số là cùng tuổi hoặc lớn tuổi hơn, tâm tính và sự từng trải của họ rất ổn định, già dơ, đầy toan tính. Nhưng họ lại thiếu chút nhuệ khí, sự ngông cuồng không màng tất cả của tuổi trẻ.
Mọi người dò xét, cân nhắc lẫn nhau, ai cũng không muốn biểu đạt tình yêu hay cảm xúc thật của mình trước vì sợ thua thiệt. Làm sao có ai giống như Lâm Ngạn vậy, đem toàn bộ tâm tư, tình cảm của bản thân phơi bày trần trụi ra ánh sáng. Hiện tại, chỉ sợ tất cả mọi người ngồi cùng bàn đều biết, cậu nhóc này thích cô, mê cô như điếu đổ.
Mặc dù biết rõ tình huống cô vừa mới có một chân, làm tình kịch liệt với người anh em tốt của mình ngay trước mắt cậu ta.
Hắn tựa hồ như tin tưởng vững chắc rằng Cố Viện ngây thơ bị lừa, bị Trần Vũ Hàng dụ dỗ. Cậu cứ lải nhải mãi: “Khó trách sáng nay chị bị khi dễ như vậy, xem ra là tên khốn đó đã sớm có dự mưu”, “Đàn ông đều là đồ móng heo, tin ai chứ đừng tin mấy thằng có vợ”, “Lại còn mặt dày để chị tới tham gia hôn lễ, bắt chị nhìn hắn cưới vợ, thật quá đáng, quá tàn nhẫn”…
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận