Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giữa lúc mọi người đang bàn tán sôi nổi, chỉ trỏ, sốc đến tận óc trước cảnh tượng loạn luân ghê tởm trên màn hình, thì trường đoạn tình cảm mãnh liệt đó đột nhiên bị cắt bỏ.
Màn hình chuyển sang màu đen một giây, rồi xuất hiện hình ảnh một cô gái trẻ. Cô gái có vẻ ngoài văn nhã, tĩnh lặng như mặt hồ thu. Lông mày lá liễu tinh tế, đôi mắt thường ngày hay rũ xuống vẻ cam chịu nay lần đầu tiên mở to, nhìn thẳng vào ống kính. Đó là đôi mắt hạnh đen láy, sống mũi cao thẳng.
Cố Viện lúc này mới giật mình phát hiện, cô gái này vậy mà lại rất xinh đẹp, nét đẹp mặn mà, sắc sảo, ít nhất là hơn hẳn Bạch Huyên Huyên son phấn lòe loẹt.
Cô gái này Cố Viện biết, và tất cả mọi người ở đây, đặc biệt là người trong thôn đều biết. Đó là chị gái cùng cha khác mẹ với Bạch Huyên Huyên — Bạch Kỳ.
Tuy mang tiếng là chị em, nhưng lại cùng tuổi, Bạch Kỳ chỉ lớn hơn Huyên Huyên có vài tháng. Vừa nghe qua là đã biết ngay câu chuyện cẩu huyết gia đình trong đó rồi: con vợ cả và con vợ lẽ, hoặc con riêng và con chung.
Nếu muốn hỏi ấn tượng của Cố Viện đối với Bạch Kỳ là gì, đó chính là một cô gái nhỏ bé, gầy gò, chịu thương chịu khó như cô Tấm trong truyện cổ tích, nhưng lại có chút âm trầm, lạnh lẽo, khó gần. Cô ấy cơ bản không bao giờ mở miệng nói chuyện, lầm lũi như cái bóng trong nhà họ Bạch. Dường như ai cũng đều có thể hành hạ, sai sử, mắng chửi cô ấy mà cô ấy không bao giờ phản kháng.
Cố Viện chỉ có duyên gặp cô ấy vài lần khi đến chơi, cũng không biết rõ chuyện đời tư của cô ấy. Cô chỉ lờ mờ cảm nhận được sự tuyệt vọng, cam chịu đến cùng cực toát ra từ cô gái ấy. Nhưng cô nghĩ, nếu một người ngay cả chính bản thân mình cũng không muốn phản kháng, không muốn tự cứu lấy mình, thì làm sao người ngoài có thể kéo cô ấy ra khỏi vực sâu tăm tối đó được.
Nhưng giờ phút này, cô gái trên màn hình dường như đã thay đổi hoàn toàn, lột xác thành một người khác.
Cô ngồi trên một chiếc ghế, ánh mắt sắc lạnh, nụ cười trên môi nhạt nhòa nhưng chứa đầy sự nguy hiểm. Giọng nói cô cất lên, rất nghẹn ngào, khàn khàn như đã khóc rất nhiều, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sự hưng phấn điên cuồng, run rẩy:
“Hôn lễ… Lại là hôn lễ… Thoáng cái đã bốn năm trôi qua rồi nhỉ. Những người đang ngồi dưới kia tham gia hôn lễ hôm nay, tựa hồ không có thay đổi bao nhiêu so với bốn năm trước! Gương mặt nào cũng quen thuộc cả. Còn có ai trong số các người nhớ rõ hôn lễ bốn năm trước của anh họ Bạch Cương không? Ha hả… Khi đó, tôi cũng vinh dự được làm phù dâu đấy!”
Thanh âm cô gái mang theo tiếng cười khúc khích, nhưng nghe rợn cả người. Trong đôi mắt cô tràn ngập sự căm hận thấu xương và sự điên cuồng của kẻ không còn gì để mất.
Cô cong khóe môi, nụ cười như đóa hoa bỉ ngạn nở rộ nơi địa ngục, làm người ta cảm thấy lạnh lẽo chạy dọc sống lưng: “Hôm nay, nhân ngày vui này, tôi sẽ cho mọi người ôn lại kỷ niệm xưa, nhìn xem bọn họ – những con người đạo mạo này – đã ‘nháo phù dâu’, ‘nháo động phòng’ vui vẻ như thế nào nhé.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận