Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Viện cầm lấy điện thoại, ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt xinh đẹp, rạng rỡ một nụ cười tinh quái như hồ ly. Cô mở WeChat, tìm đến cái tên Lâm Ngạn trong danh sách bạn bè.
Cố Viện: [Cậu ngủ ở bên trái, bên phải, hay là ở giữa?]
Bên kia, Lâm Ngạn đang nằm trằn trọc trên chiếc giường lớn cùng với Chu Nguyên Minh và Tiêu Giai. Nhận được tin nhắn, tim cậu ta đập thịch một cái. Cậu ta vội vàng trả lời, ngón tay gõ phím hơi run.
Lâm Ngạn: [Ở giữa ạ. Sao vậy chị?]
Cố Viện không trả lời ngay. Cô khẽ cười, đưa tay cởi bỏ chiếc áo ngủ mỏng tang đang mặc trên người. Làn da trắng nõn như sứ lộ ra trong ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ đầu giường. Cô tạo một dáng nằm nghiêng đầy khiêu khích, một bên dây áo tuột xuống bờ vai thon thả, để lộ xương quai xanh quyến rũ và một nửa bầu ngực căng tròn lấp ló. Phía dưới, chiếc khăn lụa mỏng chỉ che hờ hững vùng tam giác mật, mơ hồ thấy được đám cỏ đen mềm mại. Cô giơ điện thoại lên, “tách” một cái.
Một giây sau, bức ảnh nóng bỏng tay đó đã nằm trong hộp thư của Lâm Ngạn.
Trong bóng tối của chiếc giường lớn, Lâm Ngạn suýt chút nữa thì đánh rơi điện thoại vào mặt. Hơi thở cậu ta ngưng bặt, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào màn hình. Máu nóng trong người dồn hết cả lên não, rồi lại chảy ngược xuống hạ bộ, khiến “cậu em nhỏ” lập tức chào cờ, dựng đứng lên như một cái cột đình.
Trời đất ơi! Chị Viện Viện… chị ấy đang làm cái gì thế này?
Hình ảnh người phụ nữ bán khỏa thân, đôi môi đỏ mọng hơi hé mở, ánh mắt lúng liếng tình tứ nhìn thẳng vào ống kính, cơ thể ngọc ngà bày ra trước mắt khiến chàng trai tân mới lớn như Lâm Ngạn muốn nổ tung. Cậu ta nuốt nước bọt ừng ực, cổ họng khô khốc như sa mạc. Cậu ta lén lút nhìn sang hai bên, thấy Chu Nguyên Minh và Tiêu Giai vẫn đang ngủ say (hoặc giả vờ ngủ), mới dám run rẩy nhắn lại.
Lâm Ngạn: [Chị… chị gửi nhầm ạ?]
Cố Viện cười khúc khích, ngón tay lướt nhanh trên phím ảo.
Cố Viện: [Không nhầm đâu. Dịch vụ ship tận giường, cậu em có muốn nhận hàng không?]
Đầu óc Lâm Ngạn quay cuồng. Ship tận giường? Là ý gì? Là chị ấy muốn… muốn sang đây ngủ với mình sao? Nhưng mà… giường này có ba người cơ mà!
Lâm Ngạn: [Không… không được đâu chị ơi… Như vậy… như vậy không ổn. Anh Minh và anh Giai đang ngủ bên cạnh…]
Cố Viện bĩu môi. Đồ ngốc, có người ngủ bên cạnh mới kích thích chứ! Cô quyết định trêu cậu ta thêm một chút.
Cố Viện: [Tiếc nhỉ. Vậy thôi, cậu cho tôi xin WeChat của Trần Vũ Hàng đi. Tôi tìm anh ấy tâm sự vậy.]
Đọc được tin nhắn này, tim Lâm Ngạn như bị ai bóp nghẹt. Cảm giác ghen tuông và chua xót trào lên mạnh mẽ. Chị ấy lại muốn tìm anh Hàng? Anh Hàng đã có được chị ấy rồi, sao chị ấy vẫn còn muốn tìm anh ta? Còn mình thì sao? Mình đã thích chị ấy như vậy…
Lý trí và dục vọng đấu tranh dữ dội trong đầu chàng trai trẻ. Hình ảnh cơ thể trần trụi của Cố Viện cứ lởn vởn, mời gọi. Cuối cùng, dục vọng chiến thắng.
Lâm Ngạn: [Đừng! Em muốn! Em muốn mà! Chị đừng tìm anh Hàng!]
Cố Viện hài lòng mỉm cười. Cá đã cắn câu.
Lâm Ngạn: [Em qua chỗ chị nhé?]
Cố Viện chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng sột soạt rất khẽ. Nhưng cô nhanh hơn, cô tắt điện thoại, nhẹ nhàng vén tấm rèm che giường mình lên. Trong bóng đêm đen đặc, cô như một con mèo hoang uyển chuyển, lặng lẽ bước đi trên sàn xe trải thảm êm ái, hướng về phía chiếc giường lớn nơi có ba người đàn ông đang nằm.
Lâm Ngạn đang định ngồi dậy thì bất ngờ cảm thấy một thân thể mềm mại, thơm tho và… trần truồng chui tọt vào trong chăn, áp sát vào người mình. Cậu ta cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại. Là chị ấy! Chị ấy thực sự đã “ship tận giường”!
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận