Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cơn cao trào qua đi, để lại hai cơ thể rã rời, ướt đẫm mồ hôi đang tựa vào nhau thở dốc. Chu Nguyên Minh vẫn giữ nguyên tư thế, chôn sâu dương vật (lúc này đã bắt đầu mềm đi đôi chút nhưng vẫn còn to lớn) trong cơ thể Cố Viện, tận hưởng dư âm của khoái cảm. Anh gục đầu vào vai cô, hít thở mùi hương quyến rũ pha lẫn mùi tình dục nồng nàn.
Cố Viện run rẩy, chân tay bủn rủn, gần như không đứng vững được nữa. Nếu không có vòng tay rắn chắc của Chu Nguyên Minh đỡ lấy eo, có lẽ cô đã trượt xuống sàn nhà.
“Tuyệt quá…” Cô thì thào, giọng nói vẫn còn run rẩy vì dư chấn.
Chu Nguyên Minh hôn nhẹ lên gáy cô, một nụ hôn dịu dàng đầy trân trọng, trái ngược hoàn toàn với sự thô bạo vừa rồi.
“Cảm ơn em…” Anh nói khẽ.
Cố Viện quay đầu lại, mỉm cười yếu ớt nhưng rạng rỡ. “Lại cảm ơn? Em đã bảo đừng nói cảm ơn mà. Phải nói là ’em sướng lắm’ mới đúng.”
Chu Nguyên Minh bật cười, nụ cười hiếm hoi, rạng rỡ và chân thật nhất mà cô từng thấy ở anh. Anh xoay người cô lại, giúp cô chỉnh trang lại quần áo (dù chiếc quần lót đã bị xé nát không thể dùng được nữa), rồi lấy khăn giấy lau sạch những dấu vết “chiến trận” trên người cô và trên bồn rửa mặt.
Khi cả hai bước ra khỏi nhà vệ sinh, không khí trong xe RV bỗng trở nên ngột ngạt đến kỳ lạ. Bốn cặp mắt (tính cả tài xế nếu anh ta nhìn qua gương chiếu hậu, nhưng chủ yếu là Lâm Ngạn và Tiêu Giai, có thể cả Trần Vũ Hàng nếu anh ta quay lại) đổ dồn về phía họ.
Lâm Ngạn đang đứng dựa vào vách tường, tay khoanh trước ngực, mặt hằm hằm như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó. Tiêu Giai vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt sắc bén như dao găm đang lướt qua lướt lại giữa hai người.
Rõ ràng, tiếng động trong nhà vệ sinh dù có cố gắng kìm nén đến đâu cũng không thể qua mắt (và tai) được những người đàn ông thính nhạy này, nhất là khi xe đã dừng lại ở một trạm nghỉ chân yên tĩnh.
“Xong việc rồi à? ‘Nói chuyện nghiệp vụ’ lâu gớm nhỉ?” Thẩm Vạn Cẩm, người duy nhất vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh (hoặc giả vờ điềm tĩnh), lên tiếng phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Câu nói đầy hàm ý mỉa mai của anh ta như châm ngòi cho thùng thuốc súng.
Trần Vũ Hàng từ khu bếp bước ra, trên tay cầm một đĩa điểm tâm ngọt anh vừa làm xong. Nhìn thấy Cố Viện với mái tóc hơi rối, khuôn mặt ửng hồng và đôi môi sưng mọng, cùng với Chu Nguyên Minh vẻ mặt thỏa mãn nhưng cũng đầy bối rối, chiếc đĩa trên tay anh suýt chút nữa thì rơi xuống đất.
“Em… em chơi tôi có phải không?” Trần Vũ Hàng bước nhanh tới, nắm chặt lấy cổ tay Cố Viện, giọng nói run rẩy vì giận dữ và đau đớn.
Anh vừa mới trải qua cú sốc về Bạch Huyên Huyên, vừa mới tìm thấy chút an ủi nơi cô, vậy mà giờ đây cô lại vui vẻ ân ái với bạn thân của anh ngay trước mũi anh. Cảm giác bị phản bội lần thứ hai khiến anh phát điên.
“Anh buông tôi ra, đau!” Cố Viện nhăn mặt, cố gắng giằng tay ra nhưng không được. Sức lực của người đàn ông đang ghen tuông thật đáng sợ.
“Anh Hàng, anh làm gì vậy? Buông chị ấy ra!” Lâm Ngạn lao tới, đẩy mạnh Trần Vũ Hàng ra, che chắn trước mặt Cố Viện. “Anh có tư cách gì mà chất vấn chị ấy? Anh cũng chỉ là một trong những người đàn ông của chị ấy thôi, đừng tưởng mình là đặc biệt!”
“Cậu…” Trần Vũ Hàng trừng mắt nhìn Lâm Ngạn, rồi lại nhìn sang Chu Nguyên Minh đang đứng cúi đầu im lặng. “Các người… các người đều biết cả rồi sao? Đều hùa nhau lừa dối tôi sao?”
“Không ai lừa dối ai cả,” Tiêu Giai lạnh lùng lên tiếng, bước tới nhập hội. “Chúng ta đều là đàn ông, đều bị cô ấy thu hút. Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi. Ai cũng là ‘khách làng chơi’, đừng ai tỏ ra cao thượng hơn ai.”
Câu nói phũ phàng nhưng trúng tim đen của Tiêu Giai khiến tất cả im bặt. Cố Viện nhìn bốn người đàn ông đang vây quanh mình, mỗi người một vẻ mặt: ghen tuông, tức giận, thất vọng, và cả khao khát. Cô bỗng cảm thấy đau đầu. Chuyện này… có vẻ đi quá xa so với dự tính “vui chơi qua đường” của cô rồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận