Chương 60

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 60

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiêu Giai cảm thấy máu nóng dồn hết lên não. Hình ảnh trước mắt quá đỗi kích thích, vượt quá sức chịu đựng của bất kỳ người đàn ông bình thường nào. Một cô gái trần truồng, xinh đẹp như yêu nữ, đang ngồi ngay cạnh anh, dạng chân ra mời gọi, trong khi anh đang lái xe trên đường quốc lộ!
“Em điên rồi sao? Mau mặc áo vào!” Anh gầm lên, cố gắng nhìn về phía trước, nhưng ánh mắt cứ vô thức liếc sang bên cạnh.
“Không mặc… Em muốn anh…” Cố Viện không những không nghe lời mà còn trườn người sang phía anh.
Bàn tay hư hỏng của cô đặt lên đùi anh, vuốt ve qua lớp quần bò dày dặn, rồi dần dần di chuyển vào giữa hai chân anh. Cô cảm nhận được “con quái vật” đang ngủ say bên trong đã thức giấc, cứng ngắc và nóng hổi.
“Ồ… nó to quá… anh cũng muốn em mà, đúng không?” Cô thì thầm, ngón tay linh hoạt tháo thắt lưng, kéo khóa quần anh xuống.
Tiêu Giai thở dốc, mồ hôi túa ra trên trán. Anh muốn đẩy cô ra, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí. Cảm giác bàn tay mềm mại của cô chạm vào da thịt mình, giải phóng dương vật đang cương cứng đến đau nhức ra khỏi sự trói buộc của quần lót, thật sự quá sung sướng.
Cây gậy thịt của Tiêu Giai bật ra, tím tái, gân guốc và dài ngoằng. Cố Viện không kìm được tiếng trầm trồ. Của anh ta dài thật, dài hơn cả Lâm Ngạn và Chu Nguyên Minh.
Cô không chần chừ, cúi đầu xuống, há miệng ngậm lấy quy đầu anh vào trong khoang miệng ấm nóng.
“A…” Tiêu Giai rên lên một tiếng, tay bám chặt vào vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Xe hơi chao đảo, anh phải vội vàng điều chỉnh lại.
“Đừng… nguy hiểm…” Anh yếu ớt phản kháng.
Nhưng Cố Viện không quan tâm. Cô bắt đầu mút mát, lưỡi đảo quanh quy đầu, kích thích dây hãm, rồi nuốt sâu thân gậy vào trong họng. Kỹ thuật khẩu giao điêu luyện của cô khiến Tiêu Giai như muốn nổ tung. Anh vừa phải tập trung lái xe, vừa phải chịu đựng khoái cảm điên cuồng đang ập tới. Cảm giác này… vừa nguy hiểm vừa kích thích tột độ.
Sau một hồi “chăm sóc” bằng miệng, Cố Viện nhả dương vật anh ra, ngẩng đầu lên với đôi môi ướt át, ánh mắt long lanh.
“Em muốn ngồi lên nó…” Cô nói, rồi không đợi anh đồng ý, cô trèo qua bệ tỳ tay, ngồi lên đùi anh, mặt đối mặt.
Tư thế này trong khoang lái chật hẹp là cực kỳ khó khăn và nguy hiểm, nhưng với sự dẻo dai của Cố Viện và sự hỗ trợ (dù là thụ động) của Tiêu Giai, cô đã thành công. Cô nâng hông lên, nhắm hoa huyệt ướt đẫm của mình vào cây gậy thịt đang dựng đứng, rồi từ từ hạ người xuống.
“Phập!”
“Ưm…”
Cây gậy dài ngoằng xuyên thấu vào cơ thể cô, lấp đầy mọi khoảng trống. Cố Viện ngửa cổ ra sau, rên lên vì khoái cảm bị xâm chiếm.
Tiêu Giai không thể chịu đựng được nữa. Anh tấp xe vào một đoạn đường vắng vẻ, khuất sau những rặng cây, rồi tắt máy. Anh ôm chặt lấy eo cô, bắt đầu thúc mạnh từ dưới lên.
“Em là đồ yêu tinh… Đồ hư hỏng…” Anh vừa chửi vừa hôn ngấu nghiến lên cổ, lên ngực cô.
“Thích không? Anh thích đồ hư hỏng này không?” Cố Viện cười dâm đãng, nhún nhảy trên người anh, phối hợp với nhịp điệu của anh.
Cuộc hoan lạc diễn ra ngay trên ghế lái chật chội. Tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc vang vọng trong không gian nhỏ bé. Cửa kính xe mờ đi vì hơi nước.
Đúng lúc cao trào đang đến gần, bỗng nhiên cửa xe bên phía Cố Viện bị giật mở.
“Đủ rồi đấy!” Giọng nói giận dữ của Trần Vũ Hàng vang lên.
Cố Viện và Tiêu Giai giật mình quay lại. Đứng bên ngoài cửa xe là ba người đàn ông: Trần Vũ Hàng, Lâm Ngạn và Chu Nguyên Minh. Họ đã tỉnh giấc và phát hiện ra sự vắng mặt của hai người, và giờ đây đang chứng kiến cảnh tượng nóng mắt này.
Nhưng thay vì dừng lại, Cố Viện lại mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức và mời gọi. Cô nhìn ba người đàn ông đang đứng đó với vẻ mặt ghen tuông và khao khát, rồi buông ra một câu nói khiến tất cả sững sờ, đánh tan mọi rào cản cuối cùng:
“Đến đây nào… Có muốn cùng nhau làm không?”
Đó là lời tuyên chiến, cũng là lời mời gọi bước vào một thế giới trụy lạc không lối thoát. Và lần này, không ai có thể từ chối được nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận