Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Màn Dạo Đầu Nơi Ghế Phụ Lái
Tiêu Giai đang tập trung cao độ. Con đường đèo nối liền thành phố B và thành phố A nổi tiếng hiểm trở với những khúc cua tay áo liên tục. Hắn cần giữ cái đầu lạnh để đảm bảo an toàn cho cả xe.
Nhưng sự tập trung của hắn bắt đầu bị lung lay khi Cố Viện bước vào khoang lái. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi vào ghế phụ lái, đóng cửa lại, ngăn cách không gian của hai người với khoang sau.
Mùi hương của cô ngay lập tức xâm chiếm khứu giác của hắn. Đó không phải mùi nước hoa nồng nặc, mà là mùi hương cơ thể tự nhiên, ngọt ngào, pha lẫn chút gì đó nồng nàn, ấm áp như mùi sữa, lại phảng phất chút hương vị đặc trưng của phụ nữ đang trong kỳ động tình.
Tiêu Giai liếc nhìn cô qua khóe mắt. Cô ngồi đó, lọt thỏm trong chiếc áo khoác rộng thùng thình, mái tóc xoăn dài xõa tung trên vai, che đi một phần khuôn mặt nhỏ nhắn. Cô nhắm hờ mắt, đầu tựa vào ghế da, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng lại toát lên sự gợi cảm chết người.
“Cô không nghỉ ngơi đi, ra đây làm gì?” Tiêu Giai hỏi, giọng nói vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng bàn tay nắm vô lăng đã siết chặt hơn một chút.
“Trong kia ngột ngạt quá, tôi muốn ra đây hóng gió một chút.” Cố Viện trả lời, giọng cô khàn khàn, biếng nhác, kéo dài âm cuối nghe như đang làm nũng. “Với lại… tôi thích nhìn đàn ông lái xe. Trông rất… đàn ông.”
Tiêu Giai không đáp, chỉ hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng. Hắn cố gắng dồn sự chú ý vào con đường phía trước, nhưng ánh mắt cứ vô thức bị thu hút bởi người phụ nữ bên cạnh.
Cố Viện khẽ cựa quậy người trên ghế. Lớp áo khoác trượt xuống một chút, để lộ cần cổ trắng ngần và một phần xương quai xanh tinh tế. Cô thở hắt ra một hơi, đôi môi đỏ mọng hé mở:
“Ưm… Đường xóc quá…”
Tiếng rên nhẹ nhàng ấy như một chiếc lông vũ quét qua trái tim Tiêu Giai, gây nên một trận ngứa ngáy. Hắn biết cô đang giở trò. Cô gái này là một yêu tinh, một yêu tinh chuyên hút hồn đàn ông.
“Đường núi, chịu khó một chút.” Hắn đáp cộc lốc.
“Nhưng mà…” Cố Viện quay sang nhìn hắn, đôi mắt long lanh ngập nước, “Nó cọ vào người tôi… khó chịu quá…”
“Cái gì cọ?” Tiêu Giai cau mày hỏi, vẫn chưa hiểu ý cô.
Cố Viện không trả lời ngay. Cô đưa tay lên, chậm rãi, từng chút một, cởi bỏ nút áo trên cùng của chiếc áo khoác. Sau đó là nút thứ hai… nút thứ ba…
Động tác của cô rất chậm, như một thước phim quay chậm, thách thức sự kiên nhẫn của người đàn ông. Khi vạt áo hơi hé mở, Tiêu Giai suýt chút nữa đạp nhầm chân phanh.
Bên trong lớp áo dày cộm kia, cô hoàn toàn trần trụi!
Làn da trắng như tuyết đập vào mắt hắn, nổi bật trên nền ghế da màu đen. Một bầu ngực căng tròn, đầy đặn lấp ló sau vạt áo, đỉnh nhũ hoa màu hồng nhạt dựng đứng, kiêu hãnh và mời gọi.
Tiêu Giai cảm thấy cổ họng khô khốc, máu trong người bắt đầu chảy ngược. Hắn vội vàng quay mặt đi, nhìn thẳng về phía trước, giọng nói trở nên gắt gỏng: “Cô làm cái trò gì vậy? Mau cài áo lại!”
“Nóng quá mà…” Cố Viện nũng nịu phản đối, bàn tay nhỏ bé không những không cài lại mà còn luồn vào bên trong vạt áo, công khai vuốt ve bầu ngực của chính mình ngay trước mặt hắn. “Anh xem này, đầu vú cọ vào áo đau lắm… phải xoa xoa mới đỡ…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận