Chương 15

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 15

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dưới Gầm Bàn – Bí Mật Của Thiên Tài
Không gian trong góc quán cà phê dường như bị cô lập với thế giới bên ngoài. Tiếng nhạc du dương, tiếng thì thầm của những vị khách khác trở nên xa xăm. Chỉ còn lại hơi thở dồn dập của Giang Thuần và tiếng tim đập thình thịch của Kiều Ninh Ninh.
Bàn tay Ninh Ninh bên trong quần Giang Thuần hoạt động hết công suất. Cô tuốt lộng lên xuống, ngón tay cái vân vê phần đầu khấc trơn láng đã rỉ ra chút dịch nhờn.
Giang Thuần cắn chặt môi, mặt đỏ như sắp nhỏ ra máu. Cậu nhìn Ninh Ninh với ánh mắt vừa giận dữ vừa van nài, nhưng cơ thể lại phản bội cậu, hông cậu vô thức đẩy nhẹ về phía tay cô đón nhận khoái cảm.
– “Có nhiệm vụ phụ!” – Hệ thống đột ngột thông báo. – “Ký chủ dùng miệng làm cho đối tượng xuất tinh sẽ nhận được phần thưởng lớn: Bảy ngày nghỉ ngơi không nhiệm vụ! Nếu nuốt tinh dịch, phần thưởng sẽ được nhân đôi giá trị!”
– “Cái gì? Dùng miệng á? Ở đây sao?” – Ninh Ninh hoảng hốt.
– “Yên tâm, khăn trải bàn dài, góc này khuất, không ai thấy đâu. Nhanh lên, cơ hội ngàn năm có một để nghỉ ngơi đấy!”
Bảy ngày nghỉ ngơi! Sự cám dỗ quá lớn. Ninh Ninh nhìn Giang Thuần đang khổ sở kìm nén, rồi nhìn xuống gầm bàn tối tăm. Cô cắn răng, quyết định chơi lớn.
– Lớp trưởng, tớ làm rơi cây bút rồi. Để tớ nhặt.
Nói xong, cô trượt người xuống ghế, chui tọt vào gầm bàn.
Giang Thuần chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy đầu Ninh Ninh biến mất dưới mặt bàn. Giây tiếp theo, cậu cảm nhận được hai bàn tay mềm mại kéo hẳn quần tây và quần lót của cậu xuống tận đầu gối. “Cậu nhỏ” được giải phóng, bật ra kiêu hãnh.
Rồi một hơi thở nóng hổi phả vào đó, và một cảm giác ẩm ướt, ấm áp bao trùm lấy đầu khấc nhạy cảm. Ninh Ninh đã ngậm lấy nó!
– Hự… – Giang Thuần gục đầu xuống bàn, hai tay vò nát tờ đề thi, cố gắng không phát ra tiếng rên lớn.
Cảm giác khoang miệng chật hẹp, ấm nóng và chiếc lưỡi linh hoạt của Ninh Ninh đang liếm mút, kích thích từng dây thần kinh của cậu. Cậu chưa bao giờ trải qua khoái cảm mãnh liệt đến thế. Nó như thiêu đốt lý trí, biến cậu từ một thiên tài lạnh lùng thành một con thú chỉ biết đến dục vọng.
Dưới gầm bàn, Ninh Ninh cũng đang vật lộn. Côn thịt của thiên tài quả thực “khác bọt”, vừa to vừa dài, mùi xạ hương nam tính nồng nàn xộc vào mũi cô. Cô cố gắng di chuyển đầu lên xuống, mút mát, thỉnh thoảng dùng lưỡi trêu chọc lỗ nhỏ trên đỉnh.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân vang lên và dừng lại ngay cạnh bàn của họ.
– Ơ, Giang Thuần? Cậu cũng học ở đây à?
Giang Thuần giật bắn mình, tim như ngừng đập. Là Từ Cảnh! Cậu ta đang đứng ngay bên cạnh.
Ninh Ninh dưới gầm bàn cũng sợ đến mức ngừng thở. Cô im bặt, không dám cử động, miệng vẫn ngậm chặt lấy côn thịt của Giang Thuần.
– À… ừ. Chào cậu. – Giang Thuần cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng mồ hôi lạnh đã túa ra đầy trán.
– Cậu đang làm đề Lý à? Chăm chỉ thật đấy. – Từ Cảnh liếc nhìn bàn học, rồi nhìn sang chiếc ghế trống đối diện. – Ủa, cậu đi với ai thế? Có ly nước dâu này.
– À… là… Ninh Ninh. Cậu ấy đi vệ sinh rồi.
Nghe thấy tên mình, Ninh Ninh giật thót, răng vô tình va nhẹ vào côn thịt Giang Thuần.
– Ui… – Giang Thuần nhăn mặt, khẽ rên một tiếng.
– Sao thế? Cậu đau ở đâu à? – Từ Cảnh quan tâm hỏi.
– Không… không sao. Tớ hơi đau bụng chút thôi. – Giang Thuần vội vàng xua tay. – Cậu lên tầng trên học đi, tớ muốn tập trung một chút.
– Ừ, vậy tớ đi trước nhé. Gặp lại sau.
Từ Cảnh rời đi. Giang Thuần thở phào nhẹ nhõm, cả người như muốn sụp đổ. Sự kích thích từ nỗi sợ hãi bị phát hiện cộng hưởng với khoái cảm từ chiếc miệng nhỏ bên dưới khiến cậu không thể kìm nén thêm được nữa.
Cậu luồn tay xuống gầm bàn, ấn đầu Ninh Ninh vào sâu hơn, hông bắt đầu thúc mạnh.
– Ưm… ưm…
Ninh Ninh bị động tác bất ngờ làm cho nghẹn, nước mắt chảy ra. Côn thịt đâm sâu vào họng cô, ra vào liên tục với tốc độ chóng mặt.
– Tớ… tớ sắp… a…
Giang Thuần gầm nhẹ một tiếng, cả người co giật, bắn từng đợt tinh dịch nóng hổi, đậm đặc vào sâu trong cổ họng Ninh Ninh.
Ninh Ninh theo phản xạ và lời dụ dỗ của hệ thống, cố gắng nuốt xuống dòng chất lỏng tanh nồng ấy.
– “Nhiệm vụ hoàn thành! Chúc mừng ký chủ nhận được 7 ngày nghỉ phép!”
Giang Thuần ngồi tựa vào ghế, thở dốc, ánh mắt mơ màng nhìn lên trần nhà. Ninh Ninh lồm cồm bò ra từ gầm bàn, khóe miệng còn vương chút dịch trắng. Cô lau miệng, uống một hơi hết sạch ly sinh tố dâu để át đi mùi vị lạ lẫm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận