Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Kế Hoạch Trong Nhà Vệ Sinh Nam Và Liều Thuốc Cấm Kỵ
Sau kỳ nghỉ ngắn ngủi, Kiều Ninh Ninh nhận được thông báo từ hệ thống về một nhiệm vụ mới, liên quan đến một đối tượng mà cô từng nghĩ sẽ buông tha: Song Nghị. Hệ thống thông báo rằng nếu cô lấy được tinh dịch của Song Nghị – một “hoa đã có chủ”, cô sẽ nhận được phần thưởng hậu hĩnh và một món quà đi kèm đặc biệt. Dù trong lòng có chút do dự vì không muốn làm người thứ ba phá hoại hạnh phúc người khác, nhưng lời dụ dỗ ngọt ngào “chỉ làm một lần” của hệ thống cùng sự tò mò về phần thưởng đã khiến cô gật đầu.
Cô trang điểm nhẹ nhàng, chọn một chiếc váy lụa hai dây màu kem ôm sát cơ thể, khoác hờ một chiếc áo cardigan mỏng manh rồi đi đến chi nhánh mới của quán trà sữa Song Nghị. Vừa bước vào, cô đã thấy Song Nghị đang đứng quầy, dáng vẻ ôn nhu, lịch thiệp như mọi ngày. Nhưng đập vào mắt cô lại là cảnh tượng anh đang hôn tạm biệt bạn gái ở cửa. Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự quan tâm khiến Ninh Ninh dấy lên cảm giác tội lỗi.
“Hệ thống, hay là thôi đi? Nhìn họ hạnh phúc thế kia…”
“Ký chủ ngây thơ quá. Đàn ông ai chẳng có ham muốn. Hơn nữa, cô chỉ mượn giống một chút thôi mà. Mau vào cửa hàng mua ‘Giọt nước xuân tình ver 2’ đi. Loại này không chỉ kích thích xác thịt mà còn tạo ảo giác tình yêu nồng cháy, khiến đối phương nghĩ rằng cô là người họ yêu nhất đời”.
Nghe đến công dụng thần kỳ ấy, Ninh Ninh cắn răng mua ngay lọ thuốc. Cô gọi một ly trà sữa và một phần bánh ngọt, lén lút nhỏ thứ dung dịch không màu không mùi ấy vào chiếc bánh kem mà cô tự tay chuẩn bị mang đến tặng anh để “cảm ơn” vụ chiếc móc khóa hôm nọ.
– Anh Nghị! – Cô ngọt ngào gọi.
Song Nghị quay lại, ngạc nhiên nhưng vẫn mỉm cười dịu dàng: – Ồ, là Ninh Ninh à?
– Em làm bánh tặng anh nè, cảm ơn anh đã giữ chìa khóa giúp em. Anh phải ăn thử ngay em mới vui lòng.
Trước sự nhiệt tình của cô gái nhỏ, Song Nghị không nỡ từ chối. Anh ăn hết miếng bánh, khen ngon rồi tiếp tục công việc. Ninh Ninh ngồi ở một góc khuất, tim đập thình thịch đếm ngược thời gian. Mười lăm phút. Chỉ mười lăm phút nữa thôi, con thú trong người anh sẽ thức tỉnh.
Quả nhiên, tác dụng của thuốc mạnh hơn cô tưởng. Song Nghị bắt đầu cảm thấy nóng ran, mồ hôi túa ra trên trán. Anh vội vàng cho nhân viên và khách về sớm, đóng cửa quán để nghỉ ngơi. Nhìn qua camera, Ninh Ninh thấy anh đang lảo đảo đi lên lầu, tay nới lỏng cà vạt, hơi thở dồn dập.
Thời cơ đã đến. Cô đợi không gian yên ắng hẳn rồi mới rón rén đi lên lầu. Để tạo hiện trường giả hoàn hảo, cô tự đổ ly trà sữa lên người mình, làm ướt đẫm chiếc váy lụa mỏng manh, khiến nó dính chặt vào da thịt, phô bày đường cong cơ thể. Cô còn cố tình kéo tuột hai dây áo xuống, để lộ gần nửa bầu ngực trắng nõn nà.
Cô lẻn vào nhà vệ sinh nam, nơi Song Nghị đang rửa mặt để cố gắng tỉnh táo. Tiếng nước chảy róc rách không át được tiếng thở hổn hển của người đàn ông đang bị dục vọng thiêu đốt.
“Cạch”. Ninh Ninh đẩy cửa bước vào, giả vờ hoảng hốt tột độ khi thấy Song Nghị đang cởi trần, để lộ lồng ngực săn chắc đỏ ửng vì thuốc.
– A… Anh… sao anh lại ở đây? – Cô hét lên yếu ớt, tay run rẩy cố kéo chiếc áo đã tuột luốt xuống nhưng càng kéo lại càng lộ ra nhiều hơn.
Song Nghị quay phắt lại. Trong cơn mơ màng của thuốc kích dục và ảo giác tình yêu, anh không nhìn thấy cô bé Ninh Ninh ngây thơ nữa, mà là người con gái anh khao khát nhất, là tình yêu cháy bỏng đang mời gọi anh. Vẻ đẹp ướt át, chật vật của cô lúc này như mồi lửa ném vào đống rơm khô.
– Tiểu Ninh… – Anh khàn giọng gọi, đôi mắt vằn lên tia máu, lao đến ép cô vào tường.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận