Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Chú Cảnh Sát Lạnh Lùng Và Đêm Trong Bệnh Viện
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc đánh thức Kiều Ninh Ninh. Cô mở mắt, thấy mình đang nằm trong phòng bệnh trắng toát. Bên cạnh giường là một nữ y tá đang kiểm tra chai truyền dịch, và đứng cuối giường là hai người mặc cảnh phục: một nam, một nữ.
– “Hệ thống phát hiện mục tiêu mới! Nhiệm vụ: Lấy tinh dịch của cảnh sát Lục Dực Nam. Hoàn thành sẽ có thưởng lớn!” – Hệ thống thông báo ngay lập tức.
Ninh Ninh nhìn về phía người đàn ông cao lớn. Anh ta có gương mặt cương nghị, mày kiếm mắt sáng, toát lên vẻ chính trực và cấm dục đầy mê hoặc. Đây chính là Lục Dực Nam, đội trưởng đội cảnh sát hình sự.
– Cô bé, em tỉnh rồi à? Có thấy đau ở đâu không? – Nữ cảnh sát tên Tuyết Trinh ân cần hỏi.
Ninh Ninh chớp mắt, nước mắt lập tức lưng tròng. Cô thu mình lại, run rẩy như một con thỏ nhỏ bị thương:
– Em… em sợ lắm… đừng đánh em….
Thấy cô bé hoảng loạn, Lục Dực Nam bước tới, giọng trầm ấm trấn an:
– Đừng sợ, em an toàn rồi. Bọn xấu đã bị bắt hết.
Sau khi lấy lời khai xong, mọi người ra về, chỉ còn Lục Dực Nam nán lại một chút. Ninh Ninh biết đây là cơ hội tốt. Cô dùng ngay “hàng dùng thử” của hệ thống để đọc vị sở thích của anh chàng cảnh sát này. Kết quả khiến cô suýt sặc: Thích con gái dịu dàng, yếu đuối, kiên trì theo đuổi, và đặc biệt… thích được gọi là “Daddy” trên giường, thích bạn tình rên rỉ như bị cưỡng bức!.
Khẩu vị thật mặn mòi! Nhưng Ninh Ninh thích.
Đêm hôm đó, Lục Dực Nam được phân công ở lại trực canh chừng nạn nhân. Khoảng hai giờ sáng, Ninh Ninh cố tình để mùi hương kích dục tỏa ra nồng nàn hơn. Cô giả vờ gặp ác mộng, hét lên thất thanh.
Lục Dực Nam vội vàng chạy vào phòng.
– Có chuyện gì vậy?
Ninh Ninh bật dậy, lao vào lòng anh, ôm chặt lấy eo anh, khóc nức nở:
– Chú ơi… cháu sợ… đừng bỏ cháu một mình….
Cảm giác mềm mại, thơm ngát trong lòng khiến Lục Dực Nam cứng đờ người. Anh vỗ về lưng cô, định đẩy ra nhưng cô bé lại càng ôm chặt hơn, ngước đôi mắt đẫm lệ lên cầu xin:
– Chú ở lại đây với cháu được không? Đến khi cháu ngủ thôi….
Không thể từ chối ánh mắt ấy, Lục Dực Nam đành ngồi xuống mép giường. Ninh Ninh nằm xuống, nhưng vẫn nắm chặt tay anh, ép bàn tay to lớn, chai sần của anh vào lồng ngực mềm mại của mình.
– Chú ơi, nóng quá… – Trong cơn mơ màng (giả vờ), Ninh Ninh lẩm bẩm, tay bắt đầu cởi cúc áo bệnh nhân.
Vì không mặc nội y, bầu ngực căng tròn trắng nõn ngay lập tức đập vào mắt Lục Dực Nam. Anh hít sâu một hơi, định rút tay lại nhưng Ninh Ninh đã nhanh hơn, cô cầm tay anh đặt lên bầu ngực phập phồng của mình, day nhẹ.
– Ưm… mát quá…
Lục Dực Nam cảm thấy máu trong người sôi lên sùng sục. Xúc cảm tuyệt vời từ bàn tay truyền đến khiến lý trí anh lung lay. Cô bé này… thật sự đang ngủ sao?
Ninh Ninh kéo anh cúi xuống, đôi môi hé mở mời gọi. Như bị ma xui quỷ khiến, Lục Dực Nam cúi xuống, chiếm lấy đôi môi ngọt ngào ấy. Một nụ hôn sâu, ướt át và đầy tội lỗi giữa đêm khuya thanh vắng trong bệnh viện.
Khi nghe tiếng rên khẽ của cô, Lục Dực Nam bừng tỉnh. Anh hoảng hốt đẩy cô ra, chạy biến ra khỏi phòng như kẻ trộm, để lại Ninh Ninh nằm đó cười thầm đắc ý.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận