Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Sáng Bỏ Ngỏ Và Sự Trỗi Dậy Của Bản Năng
Sáng hôm sau, Ninh Ninh dậy muộn. Trên bàn ăn đã có sẵn bữa sáng Tịnh Kỳ chuẩn bị, nhưng người thì đã biến mất tăm. Chắc là xấu hổ quá nên trốn rồi.
Ninh Ninh ung dung hâm nóng đồ ăn, vừa ăn vừa suy tính. Tịnh Kỳ chắc chắn đang đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm. Nhưng với hiệu ứng của kỹ năng “Một lần là nghiện”, cậu ta sẽ sớm quay lại thôi. Cảm giác trống vắng nơi hạ bộ sẽ hành hạ cậu ta đến phát điên.
Quả nhiên, đến tối mịt Tịnh Kỳ mới mò về. Cậu không dám nhìn mặt Ninh Ninh, lẳng lặng đi tắm rồi chui vào phòng ngủ (lần này Ninh Ninh đã dọn sẵn chỗ cho cậu ở phòng khách nhưng cậu lại tự động vào phòng ngủ – có lẽ là do bản năng dẫn lối).
Nửa đêm, Ninh Ninh đang ngủ thì cảm thấy có vật gì đó nặng đè lên người. Một cơ thể nóng hực, một hơi thở dồn dập phả vào mặt cô.
– Chị Ninh… em không chịu nổi nữa… – Giọng Tịnh Kỳ khàn đặc, đầy dục vọng và tuyệt vọng.
Cậu ta không còn kiềm chế được nữa. Lý trí về luân thường đạo lý đã thua cuộc trước ham muốn thể xác mãnh liệt mà Ninh Ninh đã gieo vào người cậu.
Tịnh Kỳ hôn ngấu nghiến lên cổ, lên ngực cô, tay thô bạo xé toạc bộ váy ngủ. Hắn tách chân cô ra, không dạo đầu mà đâm thẳng vào thật mạnh, như để trút bỏ sự dằn vặt và khao khát dồn nén cả ngày qua.
– Em họ, em đang cưỡng gian chị sao? – Ninh Ninh mở mắt, bình tĩnh hỏi, môi nở nụ cười quyến rũ.
Tịnh Kỳ khựng lại một giây, rồi tiếp tục thúc mạnh hơn.
– Phải, em muốn cưỡng gian chị. Ai bảo cái miệng nhỏ bên dưới của chị biết câu dẫn như thế. Ai bảo chị cứ lượn lờ trước mặt em với cái váy mỏng tang đó.
Cậu ta cúi xuống, hôn chặn lên môi cô, nuốt hết những lời nói của cô. Cuộc làm tình diễn ra mãnh liệt và hoang dại. Tịnh Kỳ như một con thú nhỏ lần đầu nếm mùi thịt, ăn mãi không chán. Cậu lật cô qua lại đủ mọi tư thế, ép cô vào thành giường, bóp nắn bầu ngực cô đến sưng đỏ.
– Chậm thôi… ưm… chị hỏng mất… em họ hư quá… a….
– Phải làm hỏng chị, để chị không đi quyến rũ thằng khác được nữa. Chị chỉ được là của em thôi!
Tịnh Kỳ vừa nói vừa thúc mạnh, mỗi cú thúc chạm đến tận cùng tử cung. Ninh Ninh rên rỉ, van xin, mắng nhiếc, nhưng tất cả chỉ làm tăng thêm hưng phấn cho cậu.
Đêm đó, Tịnh Kỳ bắn vào trong cô không biết bao nhiêu lần. Đến gần sáng, cậu mới chịu buông tha cho cô, ôm cô vào lòng, vừa lau người cho cô vừa hôn hít đầy luyến tiếc.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận