Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Dùng Khổ Nhục Kế Bẫy Thầy Giáo
Ánh nắng ban mai xuyên qua tán lá, rải những đốm vàng lấp lánh xuống con đường nhỏ dẫn vào trường huấn luyện cưỡi ngựa. Kiều Ninh Ninh bước đi nhẹ nhàng, trên tay là một hộp bánh ngọt được gói ghém tỉ mỉ và một ly nước ép trái cây mát lạnh. Hôm nay, cô chọn một chiếc váy voan trắng tinh khôi, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, trông cô chẳng khác nào một thiên sứ lạc bước xuống trần gian.
Cô đã kiên trì suốt một tuần nay. Ngày nào cũng vậy, cô đều đặn mang đồ ăn đến, lúc thì cho Lâm Thành, lúc thì cho Hoàng Lưu. Cô muốn dùng sự chân thành (giả tạo) này để bào mòn sự lạnh lùng của người đàn ông sắt đá kia.
Từ xa, cô đã thấy bóng dáng Lâm Thành đang đi vào. Anh mặc bộ đồ huấn luyện màu đen, tôn lên vóc dáng hoàn hảo từng centimet. Ninh Ninh hít sâu, nở nụ cười rạng rỡ nhất, chạy bước nhỏ lại gần.
-Chào thầy! Buổi sáng tốt lành ạ!
Lâm Thành dừng bước, ánh mắt lướt qua cô gái đang đứng trước mặt mình. Lại là cô ta. Sự kiên trì của cô gái này khiến anh vừa khó hiểu vừa có chút… phiền phức.
-A, cái này… còn cái này nữa, thầy nhớ ăn nha! Em tự tay làm đó ạ. – Ninh Ninh dúi vội hộp bánh và ly nước vào tay anh, đôi mắt lấp lánh mong chờ.
Không đợi anh kịp từ chối hay nói lời cảm ơn, cô đã vẫy tay rồi chạy biến đi như một cơn gió, để lại mùi hương hoa nhài thoang thoảng vương vấn trong không khí.
Lâm Thành nhìn đống đồ trên tay, đôi mày kiếm khẽ nhíu lại. Anh không thích đồ ngọt, càng không thích sự vồ vập của đám nữ sinh. Với anh, đây chỉ là một trò đùa, một sự bồng bột của tuổi trẻ.
-Thầy Lâm! – Một nhân viên đi ngang qua cúi chào.
-Cầm lấy, cho cậu. – Lâm Thành đưa luôn hộp bánh và ly nước cho cậu nhân viên, giọng điệu lạnh nhạt. – Tôi không ăn đồ ngọt.
Nói xong, anh bước thẳng vào văn phòng, đóng cửa lại, ngăn cách bản thân với thế giới ồn ào bên ngoài. Nhưng trong lòng anh, hình ảnh nụ cười rạng rỡ của cô gái nhỏ kia vẫn lởn vởn đâu đó, dù chỉ là một thoáng.
Những ngày tiếp theo, Kiều Ninh Ninh vẫn kiên trì với chiến thuật “mưa dầm thấm lâu”. Nhưng cô nhận ra, Lâm Thành không phải là loại người dễ bị lay chuyển bởi vài miếng bánh ngọt. Anh ta bắt đầu tỏ thái độ chán ghét ra mặt. Mỗi lần thấy cô từ xa, anh ta liền tìm cách né tránh, hoặc lạnh lùng đẩy cô sang cho Hoàng Lưu.
Đỉnh điểm là vào một buổi chiều oi ả. Ninh Ninh ngồi trên hàng ghế khán giả, quan sát Lâm Thành đang chỉ đạo. Cô đợi đến giờ nghỉ giải lao, cầm ly nước chanh đá lạnh buốt tiến tới.
-Thầy, uống nước nè… – Cô đưa ly nước ra, giọng nói mềm mỏng.
Lâm Thành đang trao đổi với trợ lý, nghe tiếng cô liền dừng lại. Anh quay sang, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
-Không cần. – Anh nói, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương. – Em để cho Hoàng Lưu đi. Cậu ta thích uống, tôi thì không.
Dứt lời, anh quay lưng bỏ đi, không thèm nhìn cô lấy một cái. Hành động dứt khoát, tàn nhẫn như tát thẳng vào mặt cô trước bao nhiêu người.
Kiều Ninh Ninh đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay cầm ly nước run lên bần bật. Những giọt nước ngưng tụ bên ngoài ly chảy xuống tay cô, lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng thái độ của người đàn ông kia. Cô cắn môi, nén sự tủi thân đang trào dâng.
-Được lắm, Lâm Thành. Anh thích chơi trò lạnh lùng sao? Tôi sẽ cho anh thấy, lửa nóng có thể nung chảy băng giá như thế nào. – Cô thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia quyết tâm.

Tối hôm đó, Lâm Thành đang ngồi trong văn phòng xem lại tài liệu thì điện thoại báo tin nhắn. Là Kiều Ninh Ninh. Anh định lờ đi, nhưng tin nhắn cứ liên tục gửi đến.
“Thầy ơi, tối nay thầy có thể nói chuyện với em một chút được không ạ?”
“Năn nỉ thầy đó, chỉ một lần này thôi. Sau lần này em hứa sẽ không làm phiền thầy nữa!”
“Thầy ơi, em có chuyện rất quan trọng muốn nhờ thầy tư vấn. Nha nha thầy!”
Lâm Thành day day thái dương, thở dài thườn thượt. Có lẽ nên gặp một lần để nói rõ ràng, chấm dứt sự đeo bám này.
“Chỉ một lần.” – Anh nhắn lại, ngắn gọn.
Địa điểm hẹn là một nhà hàng Nhật Bản sang trọng, nổi tiếng với sự riêng tư kín đáo. Kiều Ninh Ninh đã đặt sẵn phòng VIP ở tầng cao nhất, nơi hành lang vắng vẻ và yên tĩnh tuyệt đối.
Cô bước vào phòng thay đồ của nhà hàng, thay bộ váy đã chuẩn bị sẵn. Một chiếc váy lụa mỏng manh, thiết kế kín cổng cao tường nhưng lại ôm sát từng đường cong cơ thể. Cô nhìn mình trong gương, mỉm cười hài lòng.
-Hệ thống, chuẩn bị xong chưa?
“Đã xong, hai tên côn đồ đã được bố trí ở lối thoát hiểm. Kí chủ chỉ cần diễn cho đạt là được.”
Lâm Thành đến đúng giờ. Anh theo sự hướng dẫn của nhân viên đi về phía phòng VIP cuối hành lang. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân của anh vang vọng trên sàn gỗ.
Bỗng nhiên, một âm thanh lạ lẫm truyền đến tai anh. Tiếng khóc nức nở, tiếng cầu xin yếu ớt, nghẹn ngào như bị ai đó bịt miệng.
-Đừng mà… làm ơn… a… buông ra… cầu xin các người…
Tiếng kêu cứu phát ra từ căn phòng ngay cạnh phòng hẹn. Lâm Thành khựng lại, bản năng của một người đàn ông trỗi dậy. Anh không chần chừ, lao tới đạp mạnh cánh cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người anh sôi lên sùng sục. Kiều Ninh Ninh đang bị ép vào góc tường, hai gã đàn ông to con, bặm trợn đang thô bạo xé rách chiếc váy của cô. Làn da trắng nõn nà lộ ra từng mảng lớn, tương phản với bàn tay thô kệch của bọn chúng. Cô gái nhỏ bé đang run rẩy, nước mắt giàn giụa, ánh mắt tuyệt vọng như con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
-Dừng lại! – Lâm Thành gầm lên, lao vào như một con báo săn mồi.
Bằng những kỹ năng võ thuật đã được rèn luyện, anh nhanh chóng hạ gục hai tên côn đồ. Những cú đấm đầy uy lực, chứa đựng sự giận dữ tột độ giáng xuống mặt bọn chúng. Hai gã kia thấy tình thế bất lợi, liền ôm đầu bỏ chạy thục mạng.
Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Lâm Thành và tiếng khóc nấc nghẹn ngào của Ninh Ninh.
Cô gái nhỏ ngồi bệt dưới sàn, hai tay ôm lấy thân thể tả tơi, co rúm lại vì sợ hãi. Chiếc váy bị xé rách toạc từ vai xuống ngực, để lộ bờ vai trần run rẩy và khe ngực sâu hun hút đầy khiêu khích.
Lâm Thành vội vã cởi áo khoác ngoài, tiến lại gần, trùm lên người cô.
-Không sao rồi, bọn chúng đi rồi. – Giọng anh trầm xuống, dịu dàng đến lạ.
Kiều Ninh Ninh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngập nước nhìn anh, rồi như vỡ òa, cô lao vào lòng anh, ôm chặt lấy thắt lưng rắn chắc của người đàn ông.
-Huhu… thầy ơi… em sợ quá… Vốn dĩ… em chỉ định mời thầy ăn tối… để… để thầy bớt ghét em… nhưng… nhưng… bọn chúng từ đâu tới… huhu…
Cơ thể mềm mại, nóng hổi của cô dán chặt vào người anh. Bộ ngực đầy đặn cọ xát vào lồng ngực rắn chắc qua lớp áo sơ mi mỏng, truyền đến một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Lâm Thành. Mùi hương cơ thể cô, hòa lẫn với mùi sợ hãi, kích thích khứu giác anh một cách mãnh liệt.
Anh cứng đờ người, hai tay lơ lửng giữa không trung, không biết nên đẩy ra hay ôm lấy. Cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng anh. Cô gái này vì muốn lấy lòng anh mà gặp phải chuyện kinh khủng như vậy. Anh là nguyên nhân gián tiếp gây ra sự tổn thương này.
Kiều Ninh Ninh vùi mặt vào ngực anh, lén nhếch môi cười đắc ý. Con mồi đã sa lưới. Cô cố tình cựa quậy, để lớp áo khoác trễ nải xuống, lộ ra làn da trắng mịn màng đầy vết hằn đỏ (do cô tự tạo ra), trông càng thêm phần thê lương, gợi dục.
Sau một lúc khóc lóc, cô đẩy nhẹ anh ra, kéo lại áo khoác che kín người, cúi đầu lí nhí:
-Em… xin lỗi thầy… Em về trước đây… Thầy đừng đi theo em… Em muốn ở một mình.
Nói rồi, cô đứng dậy, bước đi loạng choạng, dáng vẻ yếu đuối như ngọn đèn trước gió, khiến bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn dang tay che chở.
Lâm Thành đứng nhìn theo bóng lưng cô khuất dần sau cánh cửa, bàn tay nắm chặt thành quyền. Trong lòng anh dấy lên một cảm xúc hỗn độn: thương cảm, hối hận, và một chút gì đó… nóng rực đang nhen nhóm nơi đáy lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận