Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lạt Mềm Buộc Chặt
Đã một tuần trôi qua kể từ sự cố tại nhà hàng, Kiều Ninh Ninh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của Lâm Thành. Không còn những buổi sáng cô đứng đợi ở cổng trường huấn luyện với hộp bánh ngọt trên tay. Không còn những tin nhắn làm phiền. Không còn bóng dáng nhỏ bé lăng xăng chạy theo anh xin chỉ dạy.
Sự im lặng đột ngột này khiến Lâm Thành cảm thấy trống vắng một cách kỳ lạ. Anh vốn nghĩ mình sẽ thấy nhẹ nhõm khi thoát khỏi sự đeo bám của cô, nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Anh bắt đầu vô thức nhìn ra cổng mỗi khi đến giờ, bắt đầu cầm điện thoại lên kiểm tra xem có tin nhắn nào bị bỏ sót hay không.
Tại văn phòng huấn luyện, không khí trở nên trầm lắng.
-Anh Lâm? Anh Lâm! – Tiếng gọi của trợ lý kéo Lâm Thành ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
-Hả? Có chuyện gì? – Lâm Thành giật mình, ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương chút thẫn thờ.
-Anh ký vào đây giúp em. Mà dạo này anh sao thế? Cứ như người mất hồn vậy. – Trợ lý tò mò hỏi, đặt tập tài liệu xuống bàn.
Lâm Thành không trả lời, chỉ lặng lẽ cầm bút ký tên. Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bật mở, một làn gió mang theo hương thơm quen thuộc lùa vào.
Kiều Ninh Ninh bước vào. Hôm nay cô mặc một bộ đồ thể thao năng động, áo croptop khoe vòng eo con kiến và quần legging bó sát tôn lên đôi chân dài miên man. Gương mặt cô trang điểm nhẹ nhàng, tươi tắn, không còn vẻ u sầu, sợ hãi của ngày hôm đó.
Tim Lâm Thành hẫng một nhịp. Cô đã quay lại.
Nhưng trái với mong đợi của anh, Ninh Ninh chỉ gật đầu chào anh một cách xã giao, ánh mắt lướt qua anh như nhìn một người xa lạ, rồi tiến thẳng về phía Hoàng Lưu đang đứng gần đó.
-Anh Lưu! Em mang bánh dâu tây anh thích nè. – Giọng cô lảnh lót, vui tươi, hoàn toàn khác với sự dè dặt khi nói chuyện với anh.
Hoàng Lưu đỏ mặt, lúng túng nhận lấy hộp bánh.
-Cảm ơn em… Ninh Ninh, em chu đáo quá.
-Có gì đâu ạ. Hôm nay anh dạy em kỹ thuật phi nước đại nha? Em háo hức lắm! – Cô cười tít mắt, tự nhiên khoác tay Hoàng Lưu kéo đi, để lại Lâm Thành ngồi trơ trọi giữa văn phòng lạnh lẽo.
Lâm Thành nhìn theo bóng lưng hai người họ, bàn tay cầm bút siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng ngực, nghẹn ứ ở cổ họng. Tại sao? Tại sao cô lại cười nói vui vẻ với người khác ngay trước mặt anh? Không phải cô nói thích anh sao? Chẳng lẽ tình cảm của cô rẻ rúng đến mức thay đổi nhanh như vậy?
Anh với tay lấy chai nước lạnh, tu một hơi hết sạch, cố gắng dập tắt ngọn lửa vô danh đang bùng cháy trong lòng. Nhưng càng uống, anh càng cảm thấy khô khốc, nóng rát.
Hình ảnh cô gái nhỏ bé từng khóc lóc trong vòng tay anh, giờ đây lại đang tươi cười, thân mật với người đàn ông khác khiến anh phát điên. Sự chiếm hữu của đàn ông, thứ mà anh luôn kìm nén, giờ đây đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Chiều hôm đó, điện thoại bàn của Lâm Thành reo lên. Anh nhấc máy, giọng nói đầy mệt mỏi.
-Alo?
-Thầy Lâm, là em, Kiều Ninh Ninh.
Giọng nói mềm mại, êm ái vang lên từ đầu dây bên kia khiến Lâm Thành khựng lại. Cô gọi cho anh?
-Có chuyện gì? – Anh cố giữ giọng bình thản, nhưng tim đã bắt đầu đập nhanh hơn.
-Dạ, tối nay nhóm huấn luyện mình có tổ chức tiệc nhỏ tại biệt thự của một anh học viên, để giao lưu và thư giãn. Mọi người đều đi cả, thầy… thầy có đến được không ạ?
Giọng cô có chút ngập ngừng, khách sáo, hoàn toàn là giọng điệu của một học trò mời giáo viên, không còn chút tình ý nào.
Lâm Thành nhíu mày, nhìn xuống sân tập qua cửa sổ kính. Bên dưới, Kiều Ninh Ninh đang ngồi nghỉ giải lao cùng Hoàng Lưu. Cậu ta đang lau mồ hôi cho cô, hai người ghé sát đầu vào nhau thì thầm to nhỏ, trông vô cùng thân thiết.
Cơn ghen tuông bùng nổ, lấn át mọi lý trí.
-Tôi đi! – Anh trả lời, dứt khoát và lạnh lùng.
-Hả? À… dạ vâng. Vậy lát nữa em gửi địa chỉ cho thầy nhé. Cảm ơn thầy. – Cô có vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng cúp máy.
Lâm Thành buông điện thoại, ánh mắt tối sầm lại. Anh muốn xem, cô định giở trò gì. Và quan trọng hơn, anh muốn tách cô ra khỏi tên Hoàng Lưu đáng ghét kia.
Bữa tiệc diễn ra tại một căn biệt thự sang trọng nằm biệt lập trên đồi, có hồ bơi và sân vườn rộng lớn. Ánh đèn vàng lung linh, tiếng nhạc du dương hòa cùng tiếng cười nói rôm rả tạo nên một không khí náo nhiệt.
Kiều Ninh Ninh đến muộn một chút. Khi cô xuất hiện, cả không gian như ngừng lại. Cô mặc một chiếc váy hai dây màu đỏ rực rỡ, chất liệu lụa satin bóng bẩy ôm sát từng đường cong cơ thể như làn da thứ hai. Chiếc váy xẻ tà cao táo bạo, mỗi bước đi đều thấp thoáng đôi chân trắng nõn nà. Tấm lưng trần nuột nà phơi bày dưới ánh đèn, gợi cảm đến nghẹt thở.
Mái tóc đen nhánh được búi lơi thả vài lọn tóc xoăn nhẹ xuống bờ vai, tôn lên chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh. Cô trang điểm đậm hơn thường ngày, đôi môi đỏ mọng như trái cherry chín mọng mời gọi người ta đến thưởng thức.
Lâm Thành đang cầm ly rượu vang đứng ở góc phòng, ánh mắt lập tức dán chặt vào cô. Yết hầu anh trượt lên xuống, cảm thấy cổ họng khô khốc. Cô đẹp, đẹp một cách ma mị và hư hỏng.
-Ninh Ninh! Em đẹp quá! – Hoàng Lưu ngẩn ngơ, vội vàng chạy ra đón cô.
Kiều Ninh Ninh mỉm cười quyến rũ, đưa tay cho Hoàng Lưu nắm lấy.
-Cảm ơn anh. Chúng ta vào thôi.
Hai người sóng đôi bước vào, trông như một cặp tình nhân hoàn hảo. Lâm Thành đứng trong bóng tối, siết chặt ly rượu đến mức muốn vỡ vụn. Ánh mắt anh như muốn thiêu đốt bàn tay Hoàng Lưu đang đặt trên eo cô.
Mọi người nhập tiệc, rượu được rót tràn ly. Kiều Ninh Ninh hôm nay dường như rất vui vẻ, cô uống khá nhiều. Gò má cô ửng hồng, đôi mắt lờ đờ, long lanh nước, càng thêm phần gợi tình.
-Ninh Ninh, em say rồi đấy. Đừng uống nữa. – Hoàng Lưu lo lắng nhắc nhở, định lấy ly rượu khỏi tay cô.
-Em không sao… Em vui mà… – Cô cười khúc khích, cả người mềm nhũn dựa vào vai Hoàng Lưu. – A, em có điện thoại. Em ra ngoài nghe một chút nhé. Anh cứ ăn đi.
Cô đứng dậy, loạng choạng bước ra phía cửa sau dẫn ra sân vườn. Hoàng Lưu định đi theo nhưng bị một người bạn kéo lại chuốc rượu.
Kiều Ninh Ninh đi ra khỏi căn phòng ồn ào, hít thở không khí trong lành của màn đêm. Cô đi men theo lối mòn nhỏ dẫn đến một cái đình nghỉ mát nằm khuất sau những tán cây rậm rạp. Đây là địa điểm lý tưởng mà hệ thống đã chỉ điểm.
Cô ngồi xuống ghế đá, dựa lưng vào cột đình, giả vờ nghe điện thoại, miệng lẩm bẩm:
-Alo… ừ, chị không về đâu… ngủ ngon nhé…
Vừa dứt lời, một bóng đen to lớn ập tới, che khuất ánh trăng. Chưa kịp định thần, cô đã bị một cánh tay rắn chắc như thép nguội kéo mạnh, ép sát vào bức tường đá lạnh lẽo của đình nghỉ mát. Điện thoại trên tay rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Mùi rượu vang nồng nàn hòa quyện với mùi nam tính quen thuộc xộc vào mũi cô.
-Thầy? – Cô thảng thốt gọi, đôi mắt mở to ngỡ ngàng.
Lâm Thành không nói một lời, cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô bằng một nụ hôn cuồng bạo, như muốn trừng phạt, như muốn nuốt chửng cô vào trong bụng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận