Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Oan Gia Ngõ Hẹp Ở Quán Bar
Tịnh Kỳ chuyển đi được hai ngày, Kiều Ninh Ninh cảm thấy không khí trong nhà thoáng đãng hẳn lên. Không còn ai kè kè bên cạnh hỏi han, không còn ánh mắt si mê dính chặt lấy cô mỗi tối. Cô tự do nằm dài trên sô pha, tận hưởng sự yên tĩnh quý giá.
Buổi tối, cô quyết định tự thưởng cho mình một buổi đi dạo phố. Thành phố lên đèn rực rỡ, dòng người tấp nập. Cô đi lang thang qua những con phố sầm uất, ngắm nhìn những cửa hàng thời trang lộng lẫy.
Đi ngang qua một quán bar nổi tiếng, tiếng nhạc xập xình vọng ra đầy kích thích. Ninh Ninh dừng lại, tò mò nhìn vào. Đã lâu rồi cô không đến những chỗ như thế này. Đột nhiên, ánh mắt cô bắt gặp một bóng dáng quen thuộc đang bước vào cửa.
Mái tóc vuốt ngược ngạo nghễ, dáng đi bất cần đời, xung quanh là đám đàn em xăm trổ đầy mình. Vu Đồng – “Đại ca học đường”, bạn trai chính thức đầu tiên của cô (theo hệ thống).
-Lâu rồi không gặp anh chàng này nhỉ? – Ninh Ninh lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười thú vị.
Sự tò mò thôi thúc, cô quyết định bước vào theo. Bên trong quán bar là một thế giới khác hẳn, ánh đèn laser quét loang loáng, tiếng nhạc DJ đập mạnh vào lồng ngực. Mùi rượu, mùi thuốc lá và mùi nước hoa nồng nặc hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí trụy lạc mê người.
Ninh Ninh len lỏi qua đám đông đang nhảy nhót điên cuồng, đi lên tầng hai – khu vực VIP dành cho những khách hàng chịu chơi. Cô đảo mắt tìm kiếm, và rất nhanh đã thấy Vu Đồng đang ngồi ở vị trí trung tâm, tay cầm ly rượu, vẻ mặt lạnh lùng chán chường nhìn xuống sàn nhảy.
Cô định bước tới chào hỏi thì bỗng nhiên, một bàn tay thô kệch, đầy lông lá từ đâu thò ra, nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo mạnh.
-Á!
Ninh Ninh giật mình, quay lại. Một gã đàn ông to béo, mặt đỏ gay vì say rượu, đang nhìn cô với ánh mắt thèm thuồng, nước dãi như muốn chảy ra.
-Em gái xinh tươi, đi đâu mà vội thế? Lại đây uống với anh một ly nào. – Gã cười hô hố, phả hơi rượu nồng nặc vào mặt cô.
-Buông tôi ra! – Ninh Ninh nhăn mặt, cố gắng giằng tay ra nhưng sức lực của gã quá lớn.
-Ấy, đừng kiêu thế chứ. Bao nhiêu tiền? Anh bao hết đêm nay. – Gã ta trơ trẽn sờ soạng lên cánh tay trần của cô, ánh mắt dán chặt vào bộ ngực đang phập phồng vì tức giận.
Ninh Ninh hoảng sợ thật sự. Ở cái chốn hỗn tạp này, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Cô thầm gọi hệ thống: -Cứu! Hệ thống, cứu ta! Tên điên này định làm bậy!
“Hệ thống đang tìm kiếm giải pháp… Có lọ thuốc ‘Sức mạnh Hercules’ trong cửa hàng, giá 50 điểm tích lũy. Kí chủ có muốn mua không?”
-Mua! Mua ngay! – Cô hét lên trong đầu.
Trong khi cô đang chuẩn bị nhận thuốc để “hóa chaos” đấm gã béo một trận, thì ở phía bên kia, một đàn em của Vu Đồng đã nhìn thấy cảnh tượng này. Hắn ta hớt hải chạy lại chỗ đại ca.
-Đại ca! Đại ca! Nguy to rồi! Chị dâu… chị dâu đang bị tên nào sàm sỡ ở cầu thang kia kìa!
Vu Đồng đang chán nản xoay ly rượu, nghe thấy hai chữ “chị dâu” liền bật dậy như lò xo.
-Cái gì? Ai dám đụng vào người phụ nữ của tao?
Cậu lao đi như một cơn lốc, ánh mắt rực lửa giận dữ. Đám đàn em vội vã chạy theo sau, tạo nên một cảnh tượng hùng hậu náo loạn cả tầng hai.
Khi Vu Đồng đến nơi, gã béo đang định kéo Ninh Ninh vào lòng để cưỡng hôn. Máu nóng dồn lên não, Vu Đồng không nói không rằng, tung một cú đá sấm sét vào giữa ngực gã béo.
“Bốp!”
Gã béo bay vèo ra xa như một bao cát, đập vào tường rồi trượt xuống đất, ôm ngực ho sù sụ.
Vu Đồng vội vàng kéo Ninh Ninh về phía mình, ôm chặt cô vào lòng, bàn tay to lớn run rẩy vuốt ve mái tóc rối bời của cô.
-Em có sao không? Hắn ta làm gì em chưa?
Ninh Ninh ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt lo lắng tột độ của Vu Đồng, trái tim bỗng nhiên mềm nhũn. Cô lắc đầu, giọng run run: -Em… em không sao. May mà anh đến kịp.
Vu Đồng thở phào nhẹ nhõm, rồi quay sang gã béo đang lồm cồm bò dậy, ánh mắt trở nên tàn nhẫn như ác quỷ.
-Thằng chó! Mày chán sống rồi phải không? Dám đụng vào bạn gái tao?
Gã béo định chửi lại, nhưng khi nhìn thấy Vu Đồng và đám đàn em hùng hậu phía sau, mặt gã cắt không còn giọt máu. Hắn nhận ra đây là Vu Đồng – “Tiểu bá vương” khét tiếng khu vực này, người mà ngay cả dân xã hội đen cũng phải nể vài phần.
-Đại… đại ca Vu… tôi… tôi có mắt như mù… xin đại ca tha mạng… – Gã run lẩy bẩy, quỳ xuống van xin.
Vu Đồng định lao vào dạy cho gã một bài học nhớ đời, nhưng Ninh Ninh đã kịp thời giữ tay cậu lại. Cô không muốn lớn chuyện, lỡ cảnh sát đến thì rắc rối to.
-Thôi anh, em không sao mà. Chúng ta đi thôi, ở đây ồn ào quá. – Cô nhẹ nhàng khuyên nhủ, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve mu bàn tay đang nổi đầy gân xanh của cậu.
Cơn giận của Vu Đồng lập tức dịu đi trước sự dịu dàng của cô. Cậu trừng mắt nhìn gã béo một cái cảnh cáo: “Cút cho khuất mắt tao!”, rồi quay sang ân cần dìu Ninh Ninh rời khỏi quán bar.
Hai người đi dạo trong công viên gần đó. Gió đêm mát rượi thổi bay đi mùi rượu nồng nặc. Vu Đồng nắm chặt tay cô, mười ngón tay đan vào nhau không rời. Cậu không còn vẻ hung hăng, ngạo nghễ thường ngày, mà trở nên trầm tính, dịu dàng đến lạ.
-Dạo này em trốn anh kỹ thế? Hè này anh nhắn tin rủ đi chơi suốt mà toàn kêu bận. – Vu Đồng trách móc, giọng điệu pha chút tủi thân.
Ninh Ninh cười trừ: -Em bận học thêm mà… Sắp lên đại học rồi, phải cố gắng chứ.
-Học gì mà học lắm thế. Sau này anh nuôi em. – Cậu phán một câu xanh rờn, bá đạo nhưng cũng đầy chân thành.
Hai người ngồi xuống ghế đá công viên. Không gian vắng lặng, chỉ có tiếng dế kêu râm ran. Vu Đồng quay sang nhìn cô, ánh mắt nóng bỏng như muốn thiêu đốt.
-Anh nhớ em… Nhớ muốn điên lên được.
Nói rồi, cậu cúi xuống, hôn lên môi cô. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng, thăm dò, rồi dần trở nên mãnh liệt, cuồng nhiệt. Tay cậu luồn vào trong tóc cô, giữ chặt gáy, ép cô phải đón nhận tình cảm nồng cháy của mình.
Ninh Ninh nhắm mắt lại, đáp trả nụ hôn ấy. Hệ thống “Khống chế tình cảm” giúp cô không bị cuốn vào cảm xúc, nhưng cơ thể cô sau khi ưu hóa lại cực kỳ nhạy cảm. Cô cảm nhận được sự khao khát của Vu Đồng, và chính cơ thể cô cũng đang phản ứng lại, nóng rực lên.
Bàn tay Vu Đồng bắt đầu không yên phận, trượt từ eo lên, vuốt ve bầu ngực mềm mại qua lớp áo mỏng.
-Ưm… Đồng Đồng… đây là công viên… – Ninh Ninh thở dốc, đẩy nhẹ ngực cậu.
-Kệ nó, giờ này làm gì có ai. – Vu Đồng thì thầm vào tai cô, cắn nhẹ vành tai mẫn cảm khiến cô rùng mình. – Cho anh sờ một chút thôi… Anh thèm lắm rồi.
Dưới ánh trăng mờ ảo, hai bóng người quấn lấy nhau trên ghế đá, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa đầy dục vọng của tuổi trẻ. Ninh Ninh biết, cô đang đùa với lửa, nhưng ngọn lửa này… thật sự rất ấm áp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận