Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Cuồng Nhiệt Của Kẻ Si Tình
Màn đêm buông xuống công viên tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu qua những tán lá cây rậm rạp, vẽ lên mặt đất những hình thù loang lổ. Gió đêm mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng không thể làm dịu đi sức nóng đang bùng cháy giữa hai con người trên chiếc ghế đá khuất sau bụi trúc đào.
Nụ hôn của Vu Đồng cuồng nhiệt và thô bạo, mang theo hương vị của rượu mạnh, thuốc lá và sự chiếm hữu điên cuồng. Cậu hôn cô như thể muốn nuốt chửng cô vào bụng, lưỡi cậu khuấy đảo khoang miệng cô, quấn lấy lưỡi cô mà mút mát, dây dưa không rời.
-Ưm… Đồng… nhẹ thôi… – Ninh Ninh rên rỉ, bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào bờ vai rắn chắc của cậu, móng tay cắm sâu qua lớp áo thun mỏng.
Nhưng lời cầu xin yếu ớt ấy chỉ như dầu đổ thêm vào lửa. Vu Đồng gầm nhẹ trong cổ họng, bàn tay to lớn, thô ráp lần mò xuống dưới, trượt dọc theo đường cong mềm mại của eo, rồi dừng lại ở bầu ngực căng tròn đang phập phồng kịch liệt.
-Nhẹ sao được? Em biết anh nhớ em đến thế nào không? – Giọng cậu khàn đặc, đầy dục vọng. – Mỗi ngày không gặp em, anh như thằng điên, chỉ muốn đập phá mọi thứ. Em tàn nhẫn lắm, Ninh Ninh à…
Dứt lời, bàn tay cậu bóp mạnh một cái đầy thô bạo nhưng cũng chứa chan sự khao khát. Cảm giác đau nhói pha lẫn khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể Ninh Ninh, khiến cô không kìm được mà cong người lên, ép sát vào lồng ngực vững chãi của cậu.
Hệ thống “Ưu hóa thân thể” đã biến cơ thể cô trở nên cực kỳ nhạy cảm. Chỉ một cái chạm nhẹ của đàn ông cũng đủ khiến cô run rẩy, huống chi là sự vuốt ve đầy kỹ thuật của một kẻ sành sỏi như Vu Đồng (dù cậu ta học được từ đâu thì cô không biết, nhưng bản năng đàn ông của cậu ta rất mạnh).
-A… đừng bóp mạnh thế… sưng mất…
-Sưng càng tốt. Để em nhớ, chỗ này là của ông đây. – Vu Đồng cười tà mị, cúi xuống cắn nhẹ vào vành tai cô, hơi thở nóng hổi phả vào khiến cô rùng mình nổi da gà.
Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức tiếng tim đập, tiếng thở dốc và cả tiếng ma sát của quần áo cũng trở nên rõ mồn một. Sự mạo hiểm khi ân ái ở nơi công cộng càng kích thích dây thần kinh hưng phấn của cả hai.
Vu Đồng không chịu nổi sự cản trở của lớp vải vóc nữa. Cậu luồn tay vào trong áo cô, trực tiếp chạm vào làn da mịn màng như lụa. Bàn tay chai sạm vì những trận đánh nhau giờ đây lại trở nên linh hoạt lạ thường, ngón tay cái thành thạo tìm đến đỉnh nụ hoa đang cương cứng, vê tròn, day nhẹ.
-Ưm… a…
Ninh Ninh ngửa cổ ra sau, mái tóc dài xõa tung trên thành ghế đá. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi lên gương mặt ửng hồng, đôi mắt mơ màng ngập nước và đôi môi sưng đỏ vì hôn của cô, tạo nên một bức tranh quyến rũ chết người.
Vu Đồng nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại. Cậu không thể kiềm chế được nữa. Cậu kéo cô ngồi lên đùi mình, để hai chân cô mở rộng sang hai bên hông cậu, tư thế ám muội và đầy tính xâm lược.
-Ninh Ninh, anh muốn em. Ngay bây giờ.
-Nhưng… ở đây… lỡ có người… – Ninh Ninh hoảng hốt, dù cô có “hư hỏng” đến đâu thì việc làm tình ngay trên ghế đá công viên vẫn là một thử thách quá lớn.
-Không ai đâu. Giờ này ma còn chẳng có. – Vu Đồng trấn an, nhưng tay cậu đã nhanh chóng kéo khóa quần của mình xuống.
Vật nam tính cứng rắn, nóng hổi bật ra, chạm vào đùi non của Ninh Ninh qua lớp vải mỏng của chiếc váy. Cô có thể cảm nhận được sức nóng hừng hực và mạch đập mạnh mẽ của nó.
-Không được… vào xe đi. Anh có lái xe đến mà đúng không? – Ninh Ninh nài nỉ, cô không muốn ngày mai lên trang nhất báo lá cải với tiêu đề “Cặp đôi mây mưa nơi công cộng”.
Vu Đồng chần chừ một giây, rồi gật đầu. Cậu bế xốc cô lên như bế một con búp bê, sải bước nhanh về phía chiếc xe thể thao màu đen đang đậu ở góc khuất gần đó.
Vừa vào trong xe, không gian kín đáo và chật hẹp càng làm tăng thêm sự bức bối. Vu Đồng hạ ghế lái xuống, đè Ninh Ninh nằm ngửa ra. Không nói một lời, cậu cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể đặc biệt mà cậu ngày đêm mong nhớ.
-Thơm quá… Em dùng nước hoa gì mà quyến rũ thế này? Mùi của em làm anh phát điên mất.
-Đó là mùi tự nhiên của em… – Ninh Ninh thì thầm, bàn tay luồn vào mái tóc cắt ngắn cứng cáp của cậu, vuốt ve.
Vu Đồng ngẩng lên, đôi mắt rực lửa nhìn cô chằm chằm. Cậu thô bạo kéo tuột chiếc váy hai dây của cô xuống tận eo, giải phóng đôi gò bồng đảo trắng nõn nà đang phập phồng mời gọi.
Không chần chừ, cậu cúi xuống, ngậm lấy một bên ngực, mút mạnh.
-Á…
Cảm giác tê dại truyền từ đầu ngực xuống tận gót chân. Khoang miệng nóng ẩm và chiếc lưỡi linh hoạt của Vu Đồng như đang trêu đùa, vờn bắt nụ hoa nhạy cảm của cô. Tiếng “chụt chụt” vang lên trong không gian yên tĩnh của chiếc xe nghe thật dâm mỹ và xấu hổ.
Tay cậu cũng không nhàn rỗi, luồn xuống dưới váy, tìm đến nơi tư mật đã sớm ướt át. Ngón tay thô ráp chạm vào cánh hoa mềm mại, lướt qua hạt trân châu nhỏ xíu, rồi từ từ tiến vào bên trong.
-Ướt quá… Em cũng nhớ anh đúng không? Nhìn xem, nước chảy ra nhiều thế này cơ mà. – Vu Đồng cười khàn, giọng điệu pha chút đắc ý.
-Đồ lưu manh… im đi… – Ninh Ninh xấu hổ che mặt, nhưng hông cô lại vô thức nâng lên, đón nhận ngón tay đang khuấy đảo bên trong mình.
Vu Đồng rút ngón tay ra, thay vào đó là cự vật đang trướng đau của mình. Cậu tách rộng hai chân cô, đặt quy đầu vào cửa động, rồi từ từ ấn vào.
Cảm giác bị lấp đầy khiến Ninh Ninh thở hắt ra, móng tay bấu chặt vào ghế da.
-Chặt quá… Bảo bối, em thả lỏng ra chút… kẹp anh đứt mất…
Vu Đồng gầm nhẹ, rồi bắt đầu di chuyển. Ban đầu còn chậm rãi, nhịp nhàng, nhưng khi nghe thấy tiếng rên rỉ ngọt ngào của Ninh Ninh, lý trí của cậu hoàn toàn đứt gãy. Cậu bắt đầu thúc mạnh, nhanh và sâu hơn, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng, khiến chiếc xe rung lên bần bật theo từng nhịp điệu hoan ái.
-A… Đồng Đồng… sâu quá… chậm lại…
-Không chậm được… Anh muốn yêu chết em… Ninh Ninh, em là của anh… chỉ một mình anh thôi…
Trong cơn khoái lạc, Vu Đồng liên tục thì thầm những lời yêu thương chiếm hữu, xen lẫn những câu từ thô tục đầy kích thích. Cậu hôn lên mắt, lên môi, lên ngực cô, để lại những dấu vết đỏ chót sở hữu.
Ninh Ninh bị cuốn vào cơn lốc dục vọng, cô ôm chặt lấy cổ cậu, hòa nhịp cùng cậu. Kỹ năng “Khống chế tình cảm” giúp trái tim cô không bị rung động, nhưng thể xác cô lại hoàn toàn đầu hàng trước sự mạnh mẽ và kỹ thuật (bản năng) của Vu Đồng.
Sau một hồi mây mưa kịch liệt, Vu Đồng gầm lên một tiếng thỏa mãn, bắn những dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong cô. Cậu gục xuống vai cô, thở dốc, mồ hôi ướt đẫm trán, nhỏ xuống ngực cô.
Hai người nằm ôm nhau trong không gian chật hẹp nhưng ấm áp. Vu Đồng vẫn không chịu rút ra, cậu tham lam tận hưởng sự kết nối này thêm một lúc nữa.
-Ninh Ninh… đừng trốn anh nữa nhé. Anh không chịu nổi đâu. – Cậu thì thầm, giọng nói đã bớt đi phần hung hăng, trở nên dịu dàng và có chút trẻ con.
Ninh Ninh vuốt ve tấm lưng trần ướt đẫm mồ hôi của cậu, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính xe, nơi ánh trăng đang soi rọi những tàn cây.
-Em biết rồi… Em sẽ không trốn nữa.
Nhưng trong lòng cô thầm nghĩ: “Chỉ là không trốn, chứ không hứa là chỉ có mình anh.”

Vu Đồng lái xe đưa Ninh Ninh về tận cửa nhà. Cậu bịn rịn không muốn rời, cứ nắm tay cô mãi, đòi hôn thêm cái nữa, cái nữa rồi mới chịu buông.
-Ngủ ngon nhé, bà xã. – Cậu cười toe toét, vẫy tay chào cô, vẻ mặt thỏa mãn như mèo vừa ăn vụng được mỡ.
Ninh Ninh đứng nhìn chiếc xe khuất bóng rồi mới quay người mở cửa vào nhà.
Căn nhà vắng lặng và tối om. Tịnh Kỳ đã chuyển đi, không gian bỗng trở nên trống trải lạ thường. Cô bật đèn, ném túi xách lên sô pha, rồi thả mình xuống nệm êm ái, thở dài thườn thượt.
Cảm giác mệt mỏi xâm chiếm cơ thể. Không chỉ là mệt mỏi về thể xác sau trận “chiến đấu” vừa rồi, mà còn là sự trống rỗng trong tâm hồn.
-Hệ thống, cái kỹ năng “Khống chế tình cảm” này… có phải làm tôi trở nên vô cảm không? – Cô lẩm bẩm hỏi.
“Không hẳn là vô cảm, kí chủ. Nó chỉ giúp cô đặt lý trí lên trên cảm xúc, không bị hormone tình yêu làm mờ mắt thôi. Cô vẫn cảm nhận được khoái cảm, vẫn biết vui buồn, chỉ là không bị lụy tình, không bị đau khổ vì đàn ông. Đó chẳng phải là điều tuyệt vời nhất sao?”
Ninh Ninh cười nhạt. Tuyệt vời ư? Có lẽ vậy. Cô nhìn những vết đỏ chi chít trên người mình trong gương, dấu tích của sự chiếm hữu cuồng nhiệt từ Vu Đồng. Cô không cảm thấy hạnh phúc, cũng không thấy ghê tởm, chỉ thấy… bình thường. Như thể cô là một người xem đang quan sát chính cuộc đời mình.
Cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn của Tịnh Kỳ: “Chị ngủ chưa? Em nhớ chị quá. Nhà mới rộng nhưng lạnh lắm, không có chị ôm.”
Ninh Ninh nhắn lại một tin ngắn gọn: “Ngủ sớm đi nhóc. Mai chị qua.”
Rồi cô tắt máy, đi vào phòng tắm. Dòng nước ấm gột rửa đi những dấu vết của cuộc hoan lạc, nhưng không thể gột rửa đi sự cô đơn đang len lỏi trong lòng cô.
Cô leo lên giường, trùm chăn kín đầu, cố gắng tìm kiếm một giấc ngủ bình yên.
Nhưng ông trời dường như không muốn cho cô nghỉ ngơi. Vừa chợp mắt được một lúc, tiếng chuông cửa lại réo lên inh ỏi, dồn dập và gấp gáp như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến.
Ninh Ninh nhíu mày, nhìn đồng hồ. Hai giờ sáng.
Ai lại đến vào giờ này? Chẳng lẽ Vu Đồng quay lại? Hay là Tịnh Kỳ nhớ cô quá nên chạy về?
Cô bực bội tung chăn đứng dậy, khoác chiếc áo ngủ lụa mỏng manh, lê bước ra cửa.
Nhìn qua mắt mèo, cơn buồn ngủ của cô lập tức bay biến sạch trơn.
Bên ngoài cửa, dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, một bóng người cao lớn đang đứng dựa vào tường, đầu cúi thấp, vẻ mặt tiều tụy và đau khổ.
Là Lâm Thành!
Và anh ta… có vẻ đang say.

Bình luận (0)

Để lại bình luận