Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Khách Không Mời Lúc Nửa Đêm
Sau buổi gặp gỡ đầy “kích thích” với Vu Đồng ở công viên, Kiều Ninh Ninh trở về nhà khi đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm. Cô tắm rửa sạch sẽ, tẩy đi mùi đàn ông vương vấn trên người, rồi leo lên giường định đánh một giấc ngon lành.
Nhưng ông trời dường như không muốn cho cô nghỉ ngơi. Vừa chợp mắt được một lúc, tiếng chuông cửa réo lên inh ỏi, dồn dập như đòi nợ.
-Ai mà vô duyên thế không biết! Giờ này là giờ nào rồi? – Ninh Ninh càu nhàu, vò đầu bứt tai ngồi dậy.
Cô khoác chiếc áo choàng ngủ lụa mỏng tang, lê bước ra cửa. Nhìn qua mắt mèo, cô giật mình tỉnh ngủ hẳn. Bên ngoài là một bờ vai rộng lớn, quen thuộc, đang tựa vào khung cửa vẻ mệt mỏi.
Lâm Thành!
Cô hít sâu một hơi, mở cửa. Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi. Lâm Thành đứng đó, áo sơ mi xộc xệch, cà vạt lỏng lẻo, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô chằm chằm. Vẻ đạo mạo, nghiêm túc thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự tiều tụy và si tình đến đáng thương.
-Có chuyện gì sao? – Ninh Ninh hỏi, giọng lạnh nhạt, cố giữ khoảng cách.
Lâm Thành không nói gì, cứ thế nhìn cô, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt mộc mạc nhưng xinh đẹp của cô, rồi trượt xuống cổ, xuống xương quai xanh lấp ló sau cổ áo ngủ trễ nải.
-Sao em… lại tàn nhẫn với tôi như vậy? – Giọng anh khàn đặc, đượm vẻ đau khổ.
Ninh Ninh khoanh tay trước ngực, tựa người vào cửa, nhếch môi cười nhạt: -Thầy Lâm say rồi. Mời thầy về cho. Ở đây không hoan nghênh thầy.
-Tại sao? – Lâm Thành đột ngột tiến tới, nắm chặt lấy bả vai cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. – Rõ ràng em là người trêu chọc tôi trước. Em mang đồ ăn đến, em quan tâm tôi, em nói thích tôi… Tại sao khi tôi bắt đầu để ý đến em, em lại bỏ chạy? Em coi tôi là trò đùa sao?
-Đúng vậy! – Ninh Ninh gạt phắt tay anh ra, ánh mắt sắc lạnh như dao. – Lúc trước em thích thầy, em theo đuổi thầy, nhưng thầy chán ghét em, xua đuổi em. Giờ em mệt rồi, em buông tay rồi. Thầy lại chạy đến đây làm loạn cái gì? Thầy coi em là con chó con mèo, thích thì gọi đến, không thích thì đuổi đi sao?
-Không phải… không phải như vậy… – Lâm Thành lúng túng, sự hùng hổ ban đầu biến mất, thay vào đó là sự hối lỗi. – Tôi… tôi xin lỗi. Tôi biết mình sai rồi. Cho tôi một cơ hội được không?
Ninh Ninh nhìn người đàn ông cao ngạo này giờ đây đang hạ mình cầu xin tình cảm của cô, trong lòng không hề có chút rung động nào, chỉ thấy hả hê. “Khống chế tình cảm” hoạt động quá tốt.
-Muộn rồi. Giữa chúng ta chỉ là thầy trò thôi. Thầy về đi, đừng để em phải gọi bảo vệ.
Nói xong, cô đóng sầm cửa lại ngay trước mũi anh. Tiếng “Rầm” vang lên dứt khoát, cắt đứt mọi hy vọng.
Cô đứng dựa lưng vào cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Một lúc lâu sau, cô nghe thấy tiếng bước chân nặng nề rời đi. Ninh Ninh thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng tống khứ được cái đuôi phiền phức này.

Sáng hôm sau, Ninh Ninh nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ từ chị họ Kiều Minh Minh.
-Alo, Ninh Ninh à? Chị đây. Lâu quá không gặp, em khỏe không?
-Chị Minh Minh! Em khỏe. Chị gọi em có việc gì không ạ? – Ninh Ninh ngạc nhiên, bà chị họ này cả năm chẳng liên lạc, tự nhiên gọi điện chắc chắn có biến.
-Chị sắp kết hôn rồi! – Giọng Minh Minh reo lên hạnh phúc. – Hôn lễ tổ chức ở đảo F vào tuần sau. Chị muốn mời em làm phù dâu cho chị. Em nhất định phải đến nhé!
-Hả? Cưới á? Nhanh thế? Chú rể là ai vậy chị? – Ninh Ninh tò mò.
-Bí mật! Đến nơi rồi biết. Anh ấy tuyệt vời lắm. Em nhớ đến sớm nhé, chị bao vé máy bay và khách sạn luôn.
Đảo F là thiên đường nghỉ dưỡng nổi tiếng dành cho giới thượng lưu. Được đi du lịch miễn phí, lại còn được ở resort 5 sao, tội gì không đi. Ninh Ninh đồng ý ngay tắp lự.
Ba ngày sau, cô xách vali bay đến đảo F. Vừa đặt chân xuống sân bay, cô đã choáng ngợp trước vẻ đẹp lộng lẫy và xa hoa nơi đây. Nắng vàng, biển xanh, cát trắng, và những tòa biệt thự nghỉ dưỡng sang trọng nằm rải rác bên bờ biển.
Kiều Minh Minh đón cô tại sảnh resort, ôm chầm lấy cô rối rít. Sau màn chào hỏi, Minh Minh dẫn cô đi gặp dàn phù dâu và giới thiệu về lịch trình.
Chiều hôm đó, có một bữa tiệc cocktail nhẹ nhàng ngoài trời để chào đón khách mời. Ninh Ninh diện một chiếc váy maxi hoa nhí dịu dàng, trang điểm nhẹ, hòa vào dòng người sang trọng.
Cô đang đứng chọn đồ ăn ở khu vực buffet thì hệ thống bỗng nhiên reo lên: “Ting! Phát hiện mục tiêu cấp S! Cơ hội ngàn năm có một!”
Ninh Ninh giật mình suýt làm rơi cái đĩa. -Mục tiêu gì? Ở đâu?
“Hướng 3 giờ, người đàn ông mặc vest trắng đang đứng quay lưng lại.”
Ninh Ninh nheo mắt nhìn theo hướng chỉ dẫn. Một bóng lưng cao lớn, vững chãi, toát lên khí chất vương giả, quyền lực. Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đủ thấy đây là một cực phẩm nhân gian.
Cô tò mò, giả vờ đi ngang qua để nhìn mặt. Khi người đàn ông đó quay lại, Ninh Ninh chết lặng, tim ngừng đập mất mấy giây.
Gương mặt đẹp như tạc tượng, đôi mắt sâu thẳm hút hồn, sống mũi cao thẳng tắp. Nụ cười nhếch mép đầy quyến rũ chết người.
Mục Giang Nam!
Là Mục Giang Nam – Ảnh đế trẻ tuổi nhất lịch sử, nam thần quốc dân, người tình trong mộng của hàng triệu cô gái, trong đó có cả cô!
-Trời ơi! Thần tượng của tôi! Sao anh ấy lại ở đây? – Ninh Ninh gào thét trong lòng, tay chân bủn rủn vì phấn khích.
Đang mải mê ngắm nhìn thần tượng, cô không để ý dưới chân có bậc thềm. -Á!
Cô trượt chân, cả người ngã nhào về phía trước.
Một vòng tay rắn chắc kịp thời đỡ lấy cô, giữ cô không bị ngã sấp mặt. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc xộc vào mũi.
-Cẩn thận chút chứ.
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai. Ninh Ninh ngẩng đầu lên, nụ cười tắt ngấm.
Không phải Mục Giang Nam. Người đỡ cô là… Lâm Thành!
-Sao… sao thầy lại ở đây? – Cô lắp bắp, muốn đẩy anh ra nhưng Lâm Thành đã siết chặt vòng eo cô, không cho cô thoát.
-Tôi là bạn của chú rể. – Lâm Thành nhìn cô chằm chằm, ánh mắt rực lửa chiếm hữu. – Trái đất tròn thật đấy, Ninh Ninh. Em chạy trốn tôi, cuối cùng lại tự ngã vào vòng tay tôi.
Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô, bàn tay hư hỏng bắt đầu vuốt ve eo cô qua lớp váy mỏng: -Tôi rất nhớ em… Nhớ cơ thể dâm đãng của em. Đêm nay, em chết chắc với tôi.
Ninh Ninh rùng mình. Vừa thoát hang cọp lại gặp hang beo. Mà con beo này… xem chừng đang đói khát lắm rồi.
Cô liếc nhìn về phía Mục Giang Nam, thấy anh ta đang cầm ly rượu, ánh mắt buồn bã, u uất nhìn về phía… Kiều Minh Minh và chú rể đang hạnh phúc bên nhau.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Ninh Ninh. Mục Giang Nam… thất tình? Và người anh ta yêu… là chị họ của cô?
Ôi trời, cái drama tình ái cẩu huyết gì thế này? Nhưng mà… thú vị đấy!

Bình luận (0)

Để lại bình luận