Chương 46

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 46

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Căn phòng kính ngập tràn hương hoa lan thanh tao, nhưng giờ đây lại bị vấy bẩn bởi mùi vị của dục vọng cuồng loạn và bạo lực. Mục Giang Nam đè chặt Kiều Ninh Ninh xuống ghế sofa, đôi mắt đỏ ngầu như máu. Trong mắt hắn lúc này, người nằm dưới thân không phải là Kiều Ninh Ninh, mà là Kiều Minh Minh – người phụ nữ hắn yêu đến điên dại nhưng cũng hận thấu xương tủy.
-Gọi tên tôi! Gọi tôi là chủ nhân! Như ngày xưa em vẫn gọi!
Hắn gầm gừ, bàn tay to lớn giáng một cú tát mạnh vào mông Kiều Ninh Ninh. “Chát!” Tiếng da thịt va chạm vang lên giòn giã.
-Á… đau… anh điên rồi… buông tôi ra…
Kiều Ninh Ninh đau đến ứa nước mắt, giãy giụa kịch liệt. Cô không ngờ Mục Giang Nam lại có sở thích BDSM nặng đô thế này. Hắn không chỉ muốn làm tình, hắn muốn hành hạ, muốn chà đạp để thỏa mãn sự chiếm hữu bệnh hoạn của mình.
-Không gọi? Em muốn giữ cái miệng này để gọi tên thằng khốn Mục Hiểu Kỳ sao?
Cơn ghen tuông làm mờ mắt Mục Giang Nam. Hắn lật sấp người cô lại, ép mặt cô xuống nệm ghế. Hắn rút thắt lưng da ra, quất mạnh lên cặp mông tròn trịa đang run rẩy của cô.
Vút… Chát! Vút… Chát!
Mỗi cú đánh là một lần Kiều Ninh Ninh hét lên thảm thiết. Làn da trắng nõn nhanh chóng hằn lên những vết lươn đỏ chót. Cô khóc nấc lên, van xin thảm thiết:
-Đừng đánh nữa… đau quá… em xin anh… chủ nhân… chủ nhân tha cho em…
Nghe thấy hai tiếng “chủ nhân”, động tác của Mục Giang Nam khựng lại. Hắn ném thắt lưng sang một bên, kéo cô dậy, ép cô quỳ trên mặt bàn kính lạnh lẽo, tư thế chổng mông cao vút, phơi bày toàn bộ hoa huyệt hồng hào trước mắt hắn.
-Ngoan lắm. Phải thế chứ.
Hắn cười nhạt, ngón tay thô bạo chọc thẳng vào cửa mình khô khốc của cô. Kiều Ninh Ninh cong người lên vì đau đớn, nhưng ngay lập tức, dịch nhờn bắt đầu tiết ra, bôi trơn cho sự xâm nhập của hắn. Cơ thể dâm đãng đã được hệ thống cải tạo này, dù đau đớn đến đâu, chỉ cần bị đụng chạm là lại phản ứng dâm loạn.
-Miệng thì nói không muốn, nhưng cái lỗ nhỏ này lại cắn chặt tay tôi thế này à? Đúng là đồ đàn bà dâm đãng!
Hắn rút ngón tay ra, thay vào đó là cự vật nóng hổi đang cương cứng đến cực đại. Hắn nắm lấy eo cô, không báo trước, thúc mạnh một cái lút cán.
-Hự…
Kiều Ninh Ninh trợn ngược mắt, há miệng nhưng không thốt nên lời. Cảm giác bị xé toạc và lấp đầy cùng lúc khiến cô choáng váng. Côn thịt của hắn quá lớn, quá hung hãn, như muốn đâm thủng tử cung cô.
Mục Giang Nam bắt đầu luân động điên cuồng. Hắn nắm tóc cô, giật ngược ra sau, ép cô phải ngửa mặt lên nhìn trần nhà kính.
-Minh Minh… Minh Minh… nói đi, ai làm em sướng hơn? Tôi hay là hắn?
Hắn vừa hỏi vừa thúc, mỗi cú thúc đều chạm đến điểm sâu nhất trong cơ thể cô. Tiếng “bạch bạch bạch” vang vọng khắp căn phòng kính.
Kiều Ninh Ninh bị hắn hành hạ đến mức thần trí mơ hồ. Cô đau đớn, nhưng khoái cảm cũng đang dâng trào mãnh liệt. Cô nức nở:
-Anh… là anh… chủ nhân làm em sướng nhất… aaaa…
Chưa thỏa mãn, Mục Giang Nam với tay lấy tách trà nóng đang để trên bàn gần đó. Nước trà vẫn còn ấm, hắn không chút do dự đổ từ từ lên bầu ngực đang phập phồng của cô.
-Á á á… nóng…
Dòng nước trà ấm nóng chảy qua làn da nhạy cảm, kích thích đầu nhũ hoa cương cứng tột độ. Hắn cúi xuống, liếm láp những giọt nước trà trên ngực cô, rồi cắn mạnh vào đầu vú, day nghiến.
-Tôi muốn đánh dấu em. Để em nhớ mãi, cơ thể này là của ai.
Cuộc hoan ái kéo dài dằng dặc như vô tận. Mục Giang Nam bắn vào trong cô không biết bao nhiêu lần, ép cô phải nhận lấy tất cả tinh hoa của hắn. Đến khi Kiều Ninh Ninh xụi lơ như một con búp bê rách nát, hắn mới chịu buông tha, gục xuống bên cạnh cô thở dốc.
Kiều Ninh Ninh nằm đó, toàn thân ê ẩm, dính dấp mồ hôi và tinh dịch. Cô đợi hắn lơ là, liền cố nén đau đớn, vùng dậy, vơ lấy quần áo mặc vào một cách luống cuống.
Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Kiều Minh Minh, giọng nói khàn đặc giả vờ yếu ớt:
-Chị họ… em xin lỗi… em bị đau bụng quá… chắc không tham dự lễ được… em nhờ chị Ngọc thay em rồi…
Cúp máy, cô nhìn Mục Giang Nam đang nằm đó, ánh mắt phức tạp. Tên điên này! Đúng là biến thái! Nhưng mà… cô sờ xuống bụng mình, cảm nhận dòng tinh dịch ấm nóng bên trong. Nhiệm vụ coi như đã hoàn thành một nửa.
Cô rón rén rời khỏi phòng kính, bước đi tập tễnh vì đau đớn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận