Chương 48

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 48

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kiều Ninh Ninh bị Mục Giang Nam lôi xềnh xệch ra xe, ném vào ghế sau như một bao tải hàng hóa. Hắn lái xe như điên, lao vun vút trên đường cao tốc, hướng về phía ngoại ô thành phố. Cô co ro ở ghế sau, run rẩy, không dám hó hé nửa lời.
Xe dừng lại trước một căn biệt thự biệt lập nằm sâu trong rừng thông, xung quanh vắng lặng đến rợn người. Đây là “lãnh địa” riêng của Mục Giang Nam, nơi mà ngay cả cánh paparazzi cũng không biết tới.
Hắn lôi cô vào nhà, ném cô lên chiếc giường King size rộng lớn trong phòng ngủ chính.
-Từ nay, em sẽ ở đây. Đừng hòng bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Hắn lạnh lùng tuyên bố, rồi lấy ra một sợi dây xích dài, một đầu khóa vào chân giường, đầu kia khóa chặt vào cổ chân mảnh khảnh của cô. Tiếng xích sắt va chạm leng keng nghe chói tai và tuyệt vọng.
-Anh… anh bắt cóc em sao? Đây là phạm pháp!
Kiều Ninh Ninh hét lên, cố gắng giật sợi xích nhưng vô ích.
-Phạm pháp? Em lừa tình tôi, chơi đùa cảm xúc của tôi, lấy tinh dịch của tôi… thế có gọi là phạm pháp không? Tôi chỉ đang đòi lại những gì thuộc về mình thôi.
Hắn cười khẩy, bỏ mặc cô trong phòng, đóng sầm cửa lại.
Những ngày sau đó là địa ngục trần gian đối với Kiều Ninh Ninh. Mục Giang Nam thuê một người bảo mẫu tên Mân Ngọc đến để canh chừng và phục vụ cô. Mân Ngọc là một người phụ nữ trung niên, ít nói, khuôn mặt lạnh tanh, làm việc như một cái máy.
Mỗi đêm, Mục Giang Nam đều trở về, mang theo mùi rượu và sự cuồng nộ. Hắn trút tất cả sự giận dữ và dục vọng lên cơ thể cô. Hắn dùng đủ mọi cách để hành hạ cô: dùng roi da, dùng nến, dùng đồ chơi tình dục… Hắn muốn biến cô thành một con búp bê tình dục, chỉ biết rên rỉ và phục tùng dưới thân hắn.
Một đêm nọ, Kiều Ninh Ninh giả vờ ngủ say. Cô nghe thấy tiếng bước chân Mục Giang Nam đi vào phòng, nhưng hắn không đến bên giường cô mà đi về phía Mân Ngọc đang nằm ngủ ở ghế sofa. Mân Ngọc, người đàn bà tưởng chừng như vô cảm ấy, thực ra đã thầm thương trộm nhớ ông chủ điển trai này từ lâu.
Thấy Mục Giang Nam tiến lại gần, Mân Ngọc giả vờ ngủ, nhưng tim đập thình thịch. Mục Giang Nam trong cơn say, nhìn thấy Mân Ngọc mặc chiếc váy ngủ cũ của Kiều Ninh Ninh (do cô lén đưa cho bà ta mặc để đánh lạc hướng), liền nhầm tưởng đó là cô.
-Bảo bối… sao hôm nay em ngủ ở đây?
Hắn lẩm bẩm, lao vào ôm hôn Mân Ngọc ngấu nghiến. Mân Ngọc sung sướng đáp lại. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi Mục Giang Nam nhận ra người dưới thân không phải là Kiều Ninh Ninh, hắn nổi trận lôi đình.
-Con đàn bà đê tiện! Dám giả mạo cô ấy!
Hắn lôi từ trong tủ ra một chiếc dương vật giả cỡ đại, loại có chế độ rung cực mạnh, thô bạo nhét vào miệng Mân Ngọc, rồi một cái khác cắm thẳng vào hoa huyệt bà ta. Hắn trói bà ta lại, bật chế độ rung max, để mặc bà ta quằn quại trong đau đớn và khoái cảm cưỡng ép. Hắn gọi vệ sĩ lên, ra lệnh:
-Hành hạ mụ ta cho tôi. Dạy cho mụ ta biết thế nào là thân phận tôi tớ!
Nhân lúc hỗn loạn đó, Kiều Ninh Ninh dùng chiếc kẹp tóc đã giấu sẵn, cạy khóa xích chân (kỹ năng cô học được từ hệ thống). Cô lẻn ra ngoài cửa sổ, trèo xuống theo đường ống nước, chạy trốn vào màn đêm đen kịt của rừng thông.
Cô chạy mãi, chạy mãi, chân trần bị gai góc cào xước rướm máu, nhưng nỗi sợ hãi Mục Giang Nam còn lớn hơn tất cả. Cô chạy đến khi kiệt sức, ngã gục xuống bên đường ray xe lửa cũ kỹ khi trời vừa tờ mờ sáng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận