Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Gặp Lại Người Xưa Trong Tang Lễ
Sau tai nạn đó, tuy Tinh Thần không bị đuổi đi ngay lập tức, nhưng cuộc sống của cô ở Canada chẳng khác gì cô bé Lọ Lem thời hiện đại. Mullen Na coi cô như cái gai trong mắt, luôn tìm cớ hành hạ, mắng nhiếc. Anh em Cổ Gia thì coi cô là bao cát để trút giận mỗi khi không vui. Cha nuôi Cổ Thế Xương thì nhu nhược, hoặc giả vờ không thấy, để mặc cô tự sinh tự diệt.
Canada, đất nước lá phong xinh đẹp với những mùa đông tuyết trắng xóa và mùa xuân hoa tulip nở rộ, đối với Tinh Thần chỉ là một nhà tù lạnh lẽo rộng lớn. Cô sống trong sự ghẻ lạnh, cô độc, lầm lũi lớn lên như một cái cây thiếu ánh sáng.
Đến năm cô mười một tuổi, cả gia đình Cổ Thế Xương phải tức tốc bay về Đài Loan. Có tin dữ: Vợ chồng Chủ tịch Tập đoàn Cổ Thị – anh trai và chị dâu của Cổ Thế Xương – đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc.
Tang lễ được tổ chức vô cùng long trọng, được mệnh danh là “Tang lễ thế kỷ”. Linh đường trang nghiêm, hoa cúc trắng và hoa ly trắng ngập tràn như biển. Dòng người đến viếng đông như kiến, toàn những nhân vật tai to mặt lớn trong giới chính trị và kinh doanh. Tiếng nhạc hiếu ai oán vang vọng, tiếng khóc than (dù thật hay giả) nức nở khắp nơi.
Cổ Hách Tuyền – người thừa kế duy nhất của Cổ Gia, lúc đó mới mười bảy tuổi, cũng bị thương nặng trong vụ tai nạn, phải ngồi xe lăn để tiếp khách. Khuôn mặt thiếu niên tuấn tú nhưng u ám, đôi mắt hằn lên những tia máu và sự thù hận, cố nén đau thương, không rơi một giọt nước mắt nào trước mặt đám kền kền đang nhăm nhe xâu xé gia sản của cha mẹ mình.
Đứng ngay sau xe lăn của Cổ Hách Tuyền là một thiếu niên khác, trạc tuổi cậu chủ, cũng mặc đồ tang đen tuyền, tay đeo băng tang. Cậu ta đứng thẳng tắp như một cây tùng, khuôn mặt trầm tĩnh, lạnh lùng, toát lên vẻ chững chạc vượt xa lứa tuổi.
Tinh Thần đứng nép sau lưng Cổ Thế Xương, len lén quan sát. Trong đám đông xì xào bàn tán, cô nghe được thân phận của thiếu niên kia.
“Đó là ai vậy?”
“Nghe nói là con nuôi của ông quản gia già họ Phó đấy.”
“Cái gì? Một đứa con nuôi của kẻ hầu người hạ mà cũng được đứng ở vị trí quan trọng thế kia sao? Cổ Gia hết người rồi à?”
“Suỵt! Đừng nói to. Nghe đâu Cổ tổng giám đốc lúc sinh thời rất coi trọng cậu ta, còn cho sang Anh du học để sau này về phò tá cậu chủ Kevin (Cổ Hách Tuyền) đấy.”
“Hừ, tôi thấy giống nuôi ong tay áo thì có. Nhìn ánh mắt thằng nhóc đó xem, sắc lạnh như dao, không phải dạng vừa đâu.”
Mặc kệ những lời ong tiếng ve, thiếu niên kia vẫn điềm nhiên như không, cẩn thận đẩy xe lăn cho thiếu chủ, ánh mắt bao quát toàn bộ hội trường như một vệ sĩ trung thành và mẫn cán.
Tinh Thần nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng của hắn, cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dội vào tim. Dáng vẻ đó, ánh mắt đó…
Đột nhiên, như cảm nhận được có người đang nhìn mình chằm chằm, thiếu niên quay đầu lại. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua đám đông hỗn loạn, rồi dừng lại chính xác nơi Tinh Thần đang đứng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn chạm vào đôi mắt trong veo, sợ sệt của cô. Hắn không lướt qua như nhìn những người khác, mà dừng lại trên khuôn mặt cô khoảng hai giây. Một tia kinh ngạc và phức tạp xẹt qua đáy mắt hắn, nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ không thể nhận ra.
Là hắn! Tiểu Hằng! Cậu bé lạnh lùng ở cô nhi viện năm nào. Người đã dạy cô bài học “tự cứu lấy mình”. Hắn giờ đây đã trở thành Phó Hoành, cánh tay phải đắc lực của người thừa kế Cổ Gia.
Sau tang lễ, nghi thức hỏa táng diễn ra. Đoàn xe Lincoln đen bóng nối đuôi nhau dài dằng dặc. Trong chiếc xe dẫn đầu, Phó Hoành ngồi cạnh lão quản gia già.
“A Hoành, con thấy Cổ Thế Xương thế nào?” Lão quản gia hỏi, mắt nhìn đăm chiêu ra cửa sổ.
“Khóc lóc vật vã nhất, diễn sâu nhất.” Phó Hoành trả lời ngắn gọn, giọng nói không chút cảm xúc. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh gia đình năm người của Cổ Thế Xương. Người cha dã tâm, người mẹ nanh nọc, hai đứa con hư hỏng… và một cô bé con nuôi nhỏ bé, xinh đẹp nhưng luôn cúi đầu sợ hãi, lạc lõng giữa bầy sói.
Hắn nhớ lại ánh mắt của cô bé ở linh đường. Con nhóc mít ướt, yếu đuối năm nào giờ đã ở trong hang hùm miệng sói. Liệu nó có nhớ lời hắn dặn không? Hay vẫn ngu ngốc chờ người đến cứu?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận