Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cạm Bẫy Tại Hộp Đêm Fez
Tối hôm đó, Tinh Thần vừa tan ca làm thêm ở cửa hàng tiện lợi. Cô mệt mỏi lê bước ra trạm xe buýt. Bỗng nhiên, một chiếc xe thể thao phanh kít lại ngay trước mặt cô, chặn đứng lối đi.
Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt cợt nhả đáng ghét của Cổ Hoành Siêu.
“Chào em gái! Lâu không gặp, càng lớn càng xinh ra phết nhỉ?” Hắn huýt sáo, ánh mắt dâm đãng quét dọc cơ thể cô.
Tinh Thần lùi lại, cảnh giác: “Anh muốn gì? Tránh ra!”
“Ấy, sao lại lạnh lùng thế? Anh trai đến thăm em gái mà. Lên xe đi, anh đưa em đi chơi. Lệ Sa đang đợi chúng ta ở hộp đêm Fez đấy. Hôm nay sinh nhật nó, cả nhà tụ tập, em không đi là không nể mặt đâu nhé.”
“Tôi không đi. Tôi phải về nhà.” Tinh Thần kiên quyết từ chối, quay người định bỏ chạy.
Nhưng Hoành Siêu đã nhanh hơn. Hắn mở cửa xe, bước xuống, túm chặt lấy cổ tay cô. “Đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Mày nghĩ mày có quyền từ chối tao sao? Nếu mày không đi, tao sẽ gọi điện cho mẹ, bảo bà ấy cắt viện trợ, đuổi mày ra khỏi nhà trọ, cho mày ra gầm cầu mà ở. Mày chọn đi!”
Lời đe dọa đánh trúng vào điểm yếu của Tinh Thần. Cô không sợ khổ, nhưng cô sợ bị đuổi ra đường giữa mùa đông lạnh giá này, và sợ bà Ruth bị liên lụy. Cô cắn răng, miễn cưỡng bước lên xe.
Chiếc xe lao vút đi trong màn đêm, đưa cô đến hộp đêm Fez – nơi ăn chơi nổi tiếng nhất Ottawa.
Tiếng nhạc sàn đinh tai nhức óc, ánh đèn laze chớp nháy liên hồi khiến Tinh Thần hoa mắt chóng mặt. Mùi rượu, mùi khói thuốc, mùi nước hoa nồng nặc xộc vào mũi. Cô bị Hoành Siêu kéo lên một phòng VIP ở tầng ba.
Trong phòng đã có sẵn Cổ Lệ Sa và đám bạn bè hư hỏng của cô ta. Thấy Tinh Thần bước vào, Lệ Sa nhếch mép cười khẩy: “Ái chà, Lọ Lem đến rồi này. Vào đây phục vụ các anh chị đi cưng.”
Tinh Thần bị ép ngồi vào một góc sofa. Cô thu mình lại, cố gắng không gây chú ý. Nhưng đám thanh niên say xỉn đâu có tha cho cô. Chúng ép cô uống rượu, trêu chọc cô bằng những lời lẽ thô tục.
“Uống đi em! Rượu ngon đấy, không có độc đâu mà sợ.” Hoành Siêu đưa cho cô một ly cocktail màu xanh biếc, ánh mắt hắn lóe lên tia gian xảo.
Tinh Thần lắc đầu quầy quậy. Cô biết mình không thể uống, và càng không thể tin tưởng bất cứ thứ gì từ tay hắn.
“Không uống là khinh anh đấy nhé.” Hoành Siêu gằn giọng, bóp mạnh vào cằm cô, ép cô phải hé miệng. Hắn đổ thứ nước cay nồng vào họng cô. Cô sặc sụa, ho khan, nước mắt trào ra.
Chỉ một lát sau, Tinh Thần cảm thấy người nóng ran. Đầu óc bắt đầu quay cuồng, mơ hồ. Cả cơ thể cô như bị lửa đốt, ngứa ngáy và khao khát một cái gì đó mát lạnh. Cô rên rỉ, tay chân bủn rủn, ngã vật xuống ghế sofa.
“Thuốc ngấm rồi.” Hoành Siêu cười hô hố, quay sang nháy mắt với đám bạn. “Hàng ngon đấy, đêm nay tao xí trước nhé.”
Hắn tiến lại gần, bàn tay nhớp nháp bắt đầu sờ soạng lên đùi cô.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng VIP bị đá tung ra một cú thật mạnh. “Rầm!”
Mọi hoạt động trong phòng dừng bặt. Tất cả quay ra nhìn người đàn ông vừa xuất hiện ở cửa như một vị thần báo tử.
Phó Hoành đứng đó, sắc mặt đen sì như bao công, đôi mắt hừng hực lửa giận. Phía sau hắn là hai vệ sĩ cao lớn lực lưỡng.
Hắn không nói một lời, bước thẳng tới chỗ Hoành Siêu, túm lấy cổ áo hắn, nhấc bổng lên như nhấc một con gà con, rồi vung tay đấm một cú trời giáng vào mặt hắn.
“Bốp!” Cổ Hoành Siêu văng ra xa, đập vào bàn rượu, ly tách vỡ tan tành.
Phó Hoành cúi xuống, bế thốc Tinh Thần đang mê man bất tỉnh lên tay. Hắn nhìn lướt qua đám người đang sợ hãi co rúm lại trong phòng, gằn giọng từng chữ: “Ai dám động vào cô ấy, tao giết kẻ đó!”
Nói xong, hắn ôm cô bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng một đống hỗn độn và sự kinh hoàng tột độ. Hắn đưa cô về đâu? Về nhà hắn. Đêm nay, con mồi đã tự rơi vào tay thợ săn, nhưng thợ săn lại đang nổi điên vì con mồi bị kẻ khác làm bẩn. Và hắn sẽ phải “tẩy rửa” cho cô, theo cách riêng của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận