Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Mồi Và Thợ Săn
Phó Hoành vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng điêu khắc hoàn mỹ, nhưng đôi mắt đen thẫm lại cuộn trào những cơn sóng ngầm. Hắn nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của Tinh Thần cho đến khi cô khuất sau cầu thang dẫn lên lầu ba. Một cảm giác khó chịu vô hình len lỏi trong lòng hắn. Cô làm gì ở đây? Đi cùng đám công tử bột vô dụng kia?
Hắn xoay người, trầm giọng ra lệnh cho người quản lý đang đứng cung kính phía sau: “Sam, kiểm tra xem nhóm người vừa rồi đặt phòng nào.”
Sam, người quản lý hộp đêm, lập tức nhấc điện thoại nội bộ. Chỉ vài giây sau, anh ta quay lại báo cáo: “Thưa Phó tiên sinh, bọn họ đặt phòng VIP số 302, ngay chỗ rẽ hành lang lầu ba. Người đặt là Cổ Hoành Siêu.”
“Cổ Hoành Siêu…” Phó Hoành lẩm bẩm cái tên đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ châm biếm. Hắn biết rõ tên công tử bột này, một kẻ chỉ biết ăn chơi trác táng, rỗng tuếch và đầy dã tâm ngu ngốc.
“Được rồi.” Hắn chỉnh lại cổ tay áo sơ mi, bước chân dứt khoát hướng ra cửa.
Sam ngạc nhiên hỏi với theo: “Ngài định đích thân qua đó sao? Có chuyện gì cần tôi xử lý không ạ?”
Phó Hoành không quay đầu lại, chỉ phất tay nhẹ: “Không có gì. Tôi tự lo được.”
Hắn bước đi dọc hành lang, ánh đèn mờ ảo hắt lên gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của hắn những mảng sáng tối bí ẩn. Ít ai biết rằng, Phó Hoành – trợ lý tổng giám đốc tập đoàn Cổ Thị – lại chính là ông chủ thực sự của hộp đêm “Fez” này. Trong khi Cổ Hách Tuyền vung tiền mua bất động sản khắp thế giới rồi bỏ hoang, thì Phó Hoành lại âm thầm xây dựng đế chế của riêng mình, biến những khoản đầu tư đó thành những con gà đẻ trứng vàng. Và đêm nay, con gà đó đang chứa chấp một con cáo già muốn hãm hại con mồi nhỏ của hắn.
Tại phòng VIP 302, không khí náo nhiệt đến mức ngột ngạt. Tiếng nhạc dance đinh tai nhức óc, ánh đèn laser xanh đỏ quét loang loáng khắp phòng khiến người ta chóng mặt. Một đám nam nữ trẻ tuổi đang chen chúc trên ghế sofa, tranh nhau micro gào thét, tay cầm ly rượu lắc lư điên cuồng.
Tinh Thần ngồi co ro trong góc phòng tối nhất, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình. Tiếng ồn ào làm tai cô đau nhức, mùi rượu và khói thuốc khiến cô buồn nôn. Mấy lần cô định đứng lên xin phép ra về, nhưng đám bạn học lại nhiệt tình kéo tay cô ấn xuống.
“Sissi, đừng đi mà! Mọi người đang vui vẻ, đừng làm mất hứng chứ!”
“Đúng đấy, uống một ly đi! Đến đây mà không uống rượu thì còn gì là vui!”
Những lời mời mọc, ép uổng cứ tới tấp ập đến. Tinh Thần chỉ biết lắc đầu, cầm ly nước lọc trên bàn nhấp từng ngụm nhỏ để che giấu sự bối rối. Cô không biết rằng, trong ly nước trái cây mà Cổ Hoành Siêu vừa “tốt bụng” đưa cho cô lúc nãy, đã bị hòa tan một thứ bột trắng mịn màng.
Cùng lúc đó, tại một căn phòng khác, Cổ Hoành Siêu đang thì thầm to nhỏ với một tên phục vụ, ánh mắt lấm lét nhìn về phía ly rượu vang đỏ được đặt riêng trên khay. Hắn nhét một xấp tiền vào túi tên phục vụ, nhếch mép cười gian xảo. Hắn định chuốc thuốc Phó Hoành đêm nay, biến vị “Phó tiên sinh” cao ngạo kia thành trò cười cho thiên hạ, để hắn thân bại danh liệt. Và tiện thể, hắn cũng sẽ “xử lý” luôn con nhỏ Tinh Thần kia. Một mũi tên trúng hai đích.
Nhưng hắn đã đánh giá quá thấp đối thủ của mình.
Phó Hoành ngồi trong văn phòng điều hành ở lầu hai, ung dung quan sát màn hình camera giám sát. Hắn nhìn rõ từng cử chỉ lén lút của Cổ Hoành Siêu, nhìn thấy hắn bỏ thuốc vào ly rượu, và cũng nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của hắn khi liếc về phía Tinh Thần.
Một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi Phó Hoành. Hắn cầm điện thoại lên, gọi cho Sam: “Cậu biết phải làm gì với ly rượu đó rồi chứ? Đổi nó cho chủ nhân của nó. Còn cô gái kia… để tôi.”
Đêm càng về khuya, không khí trong hộp đêm càng trở nên mê loạn và nhớp nhúa dục vọng.
Tại phòng 302, Cổ Hoành Siêu hí hửng nâng ly rượu vang (mà hắn tưởng là dành cho Phó Hoành) lên uống cạn một hơi để lấy dũng khí. Hắn không ngờ rằng, chỉ lát nữa thôi, dược tính mạnh mẽ trong ly rượu đó sẽ biến hắn thành một con thú động dục điên cuồng, tự làm nhục chính mình trước bao nhiêu người.
Còn Tinh Thần, cô bắt đầu cảm thấy cơ thể mình có điều gì đó không ổn. Một luồng nhiệt lạ lùng bắt đầu len lỏi từ bụng dưới, lan ra tứ chi. Đầu óc cô trở nên mơ hồ, quay cuồng. Trước mắt cô, ánh đèn nhòe đi thành những vệt màu loang lổ. Cô cảm thấy nóng, rất nóng. Hơi thở trở nên dồn dập, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô muốn cởi bỏ chiếc áo khoác, muốn tìm một nơi mát mẻ.
Cô lảo đảo đứng dậy, định tìm đường vào nhà vệ sinh. Nhưng đôi chân mềm nhũn không nghe theo sự điều khiển. Cô ngã người ra sau, rơi vào vòng tay của một ai đó. Mùi hương nam tính, lạnh lẽo và quen thuộc sộc vào mũi cô, át đi mùi rượu nồng nặc trong phòng.
“Đi thôi.” Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, không phải là lời mời mọc, mà là mệnh lệnh.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận