Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Im Lặng Trong Ngôi Nhà Kiểu Nhật
Sau khi chia tay Hoa Bao Bao, Tinh Thần trở về ngôi nhà kiểu Nhật ven biển. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, hắt những vệt nắng cuối cùng lên mặt biển lấp lánh. Ngôi nhà gỗ nằm im lìm giữa khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ, toát lên vẻ thanh tịnh, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Nhưng đối với Tinh Thần, sự yên tĩnh này đôi khi lại mang màu sắc của sự giam cầm cô độc.
Cô bước vào nhà, không khí mát lạnh của gỗ tuyết tùng và hương thơm thoang thoảng của chiếu Tatami xộc vào mũi. Vừa đặt túi xách xuống, cô đã giật mình khi thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng bên hồ cá ngoài hiên.
Là Phó Hoành.
Hắn đã về từ lúc nào, không một tiếng động. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, tay áo xắn lên lộ ra cánh tay rắn chắc, quần âu màu kem phẳng phiu ôm lấy đôi chân dài miên man. Hắn đứng đó, tay cầm bát thức ăn, thong thả rải từng chút một xuống hồ nước.
Đàn cá Koi đủ màu sắc – đỏ, vàng, trắng, đen – quẫy đuôi tranh nhau đớp mồi, tạo nên những tiếng động lách tách vui tai, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Ánh đèn vàng từ những chiếc đèn đá kiểu Nhật đã bật sáng, hắt lên sườn mặt nghiêng của hắn, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc. Hắn đẹp, một vẻ đẹp sắc sảo, lạnh lùng và đầy nguy hiểm.
Tinh Thần đứng chôn chân ở cửa, tim đập thình thịch. Đã gần một tuần nay cô không gặp hắn. Kể từ cái đêm hắn rời đi sau trận hoan ái cuồng nhiệt, để lại cô với những vết tích đỏ bầm trên cơ thể, hắn như bốc hơi khỏi thế giới của cô. Rồi hôm nay, hắn lại xuất hiện, đột ngột và tự nhiên như thể đây là điều hiển nhiên nhất trần đời.
“Về rồi sao?”
Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của hắn vang lên, không quay đầu lại, vẫn chăm chú nhìn lũ cá tranh mồi. Câu hỏi ngắn gọn, không mang theo chút cảm xúc nào, như thể hỏi một người giúp việc.
Tinh Thần hít một hơi, bước lại gần vài bước, giữ khoảng cách an toàn: “Vâng. Tôi không nghĩ anh ở nhà.”
Phó Hoành lúc này mới quay đầu lại, đôi mắt đen thẳm như vực sâu nhìn lướt qua cô. Ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt có phần tiều tụy, đôi mắt to tròn nhưng vương nét u buồn của cô. Hắn nhíu mày rất khẽ, gần như không thể nhận ra.
“Em gầy đi đấy.” Hắn buông một câu nhận xét, tay lại rải một nắm thức ăn xuống hồ. “Nuôi mãi không béo, người ngoài nhìn vào lại tưởng tôi ngược đãi em.”
Lời nói của hắn mang theo chút châm chọc, nhưng sâu trong đó lại có một sự quan tâm méo mó. Tinh Thần cười nhạt, nụ cười không lan đến đáy mắt: “Cám ơn Phó tiên sinh quan tâm. Tôi vẫn ăn uống bình thường.”
“Công việc thế nào?” Hắn hỏi tiếp, giọng điệu bâng quơ nhưng ánh mắt lại sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can cô.
Tinh Thần giật mình. Làm sao hắn biết cô đi tìm việc? Cô cúi đầu, che giấu sự bối rối: “Cũng… cũng tạm ổn. Tôi đang thử việc.” Cô nói dối. Cô không muốn hắn biết sự thật bẽ bàng hôm nay, không muốn hắn biết cô bị người ta sỉ nhục vì thân phận của mình, và càng không muốn hắn can thiệp.
“Thử việc ở đâu?” Hắn truy vấn, không buông tha.
“Một… công ty nhỏ thôi. Anh không biết đâu.” Cô lảng tránh, ngón tay xoắn vào nhau đầy lo lắng.
Phó Hoành im lặng một lúc lâu, không khí giữa hai người trở nên căng thẳng, ngột ngạt. Tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ này. Hắn đặt bát thức ăn xuống bàn đá, bước chậm rãi về phía cô. Tinh Thần theo bản năng lùi lại một bước, nhưng lưng đã chạm vào cột gỗ. Hắn chống một tay lên cột, giam cô trong lồng ngực mình, cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào trán cô.
“Tinh Thần, em biết tôi ghét nhất điều gì không?” Hắn thì thầm, giọng nói nguy hiểm như tiếng rít của loài rắn độc. “Là nói dối.”
Tinh Thần rùng mình, ngước mắt nhìn hắn, cố tỏ ra bình tĩnh: “Tôi không nói dối.”
Hắn nhếch mép cười, nụ cười lạnh lẽo: “Tốt nhất là như vậy. Nếu để tôi biết em giấu giếm điều gì, hoặc lén lút qua lại với gã đàn ông nào khác… Hậu quả em tự biết.”
Bàn tay to lớn của hắn đưa lên, ngón cái thô ráp miết nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của cô, động tác vừa mang tính chiếm hữu, vừa đầy dục vọng. Tinh Thần cảm thấy da gà nổi lên khắp người, vừa sợ hãi, vừa có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cơ thể cô, sau bao nhiêu lần bị hắn “huấn luyện”, dường như đã sinh ra phản ứng mỗi khi hắn chạm vào.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Còn chưa đói sao?” Hắn đột ngột buông cô ra, thu lại vẻ nguy hiểm, trở về dáng vẻ lạnh lùng thường ngày. “Chị Văn đã nấu cơm rồi, vào ăn đi.”
Nói xong, hắn xoay người bước vào trong nhà, bỏ lại Tinh Thần đứng tựa vào cột gỗ, chân tay bủn rủn. Cô nhìn theo bóng lưng rộng lớn của hắn, lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò.
Bữa cơm diễn ra trong sự im lặng ngột ngạt. Phó Hoành ăn uống từ tốn, tao nhã, không phát ra tiếng động. Tinh Thần và vài miếng cơm, cảm giác như đang nhai sáp. Tin tức về việc hắn sắp đính hôn với Cổ Lệ Sa cứ văng vẳng trong đầu cô.
“Anh… sắp đính hôn sao?” Cuối cùng, cô không nhịn được, buột miệng hỏi.
Đũa trên tay Phó Hoành khựng lại. Hắn ngẩng lên, ánh mắt thản nhiên nhìn cô: “Em quan tâm à?”
“Không… tôi chỉ hỏi thôi.” Cô vội vàng cúi đầu và cơm, tim đập loạn nhịp.
“Ăn xong thì lên phòng tôi.” Hắn ra lệnh, giọng nói mang hàm ý rõ ràng về những gì sắp xảy ra. “Đêm nay, tôi muốn em hầu hạ cho tốt.”
Tinh Thần siết chặt đôi đũa, cảm giác tủi nhục dâng trào. Trong mắt hắn, cô chỉ là một công cụ làm ấm giường, một món đồ chơi để giải tỏa dục vọng, trong khi hắn sắp trở thành chồng của người khác. Nhưng cô có quyền lựa chọn sao?
“Vâng.” Cô đáp lí nhí, nuốt trôi miếng cơm trộn lẫn vị đắng chát của nước mắt chảy ngược vào trong.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận