Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự Thật Tàn Khốc Tại Viện Điều Dưỡng
Sáng hôm sau, sau khi Phó Hoành rời đi, Tinh Thần bắt xe buýt đến viện điều dưỡng. Bầu trời Đài Nam hôm nay xám xịt, mây đen vần vũ như báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến. Tâm trạng cô cũng u ám hệt như thời tiết.
Viện điều dưỡng nằm ở vùng ngoại ô yên tĩnh, bao quanh bởi những hàng cây long não cổ thụ xanh mướt. Đây là nơi có điều kiện chăm sóc y tế tốt nhất, chi phí đắt đỏ, tất cả đều do Phó Hoành chi trả. Đó là cái giá, là sự trao đổi để cô ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn.
Tinh Thần bước vào phòng bệnh quen thuộc. Dì Hồng đang ngồi trên xe lăn, hướng mặt ra cửa sổ nhìn những chiếc lá vàng rơi. Dì gầy đi nhiều quá, khuôn mặt hốc hác, da bọc xương, mái tóc đã bạc trắng, ánh mắt đờ đẫn, vô hồn. Căn bệnh tâm thần phân liệt cùng với tuổi già đã bào mòn người phụ nữ từng một thời xuân sắc, lanh lợi.
“Dì Hồng…” Tinh Thần nhẹ nhàng gọi, bước tới ngồi xổm xuống bên cạnh xe lăn, nắm lấy bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo của dì.
Người phụ nữ chậm chạp quay đầu lại, đôi mắt mờ đục nhìn cô một lúc lâu mới hiện lên chút tia sáng nhận biết. Dì mấp máy môi, giọng khàn đặc, yếu ớt: “Tinh… Tinh Tinh… Tiểu Tinh Tinh…”
“Dạ, con đây. Con đến thăm dì đây.” Tinh Thần mỉm cười, nhưng nước mắt đã chực trào ra. Cô mở túi xách, lấy ra một lọ thủy tinh chứa đầy những ngôi sao giấy đủ màu sắc mà cô đã gấp trong những đêm mất ngủ. Cô đổ một ngôi sao vào lòng bàn tay dì.
Dì Hồng nhìn ngôi sao giấy, ngón tay run rẩy chạm vào nó, rồi lại nhìn Tinh Thần, nở một nụ cười ngây ngô như đứa trẻ: “Sao… đẹp… Tinh Tinh… ngoan…”
Tinh Thần nghẹn ngào, gục đầu vào đầu gối dì. Cô nhớ những ngày xưa, khi dì còn khỏe, dì hay gấp sao giấy cho cô, mỗi ngôi sao là một ước mơ. Dì từng ước có thật nhiều tiền để mua nhà to cho hai dì cháu. Giờ đây, nhà to không có, chỉ có bốn bức tường trắng toát của bệnh viện và sự cô độc.
“Dì Hồng, dì phải khỏe lên nhé. Chờ dì khỏe, chúng ta sẽ dọn ra ngoài, con sẽ nuôi dì. Con tìm được việc làm rồi, con sẽ chăm chỉ kiếm tiền…” Cô nói dối, nói những lời hứa hẹn mà chính cô cũng không biết bao giờ mới thực hiện được, chỉ để an ủi người bệnh, và an ủi chính mình.
Cô đẩy xe lăn đưa dì đi dạo quanh khuôn viên bệnh viện. Gió thu thổi xào xạc, cuốn theo những chiếc lá khô. Tinh Thần cứ huyên thuyên kể chuyện, cố tạo ra không khí vui vẻ, nhưng cô không nhận ra, từ xa, bác sĩ Thái – bác sĩ điều trị chính cho dì Hồng – đang đứng nhìn hai người với vẻ mặt ngưng trọng, buồn bã.
Hai tiếng sau, Tinh Thần đưa dì về phòng, ân cần đút từng thìa cháo, lau người cho dì, rồi dặn dò y tá trực. Khi dì Hồng đã chìm vào giấc ngủ, cô mới nhẹ nhàng khép cửa phòng bệnh, bước ra hành lang.
Vừa quay người, cô đã thấy bác sĩ Thái đứng đó, trên tay cầm tập hồ sơ bệnh án.
“Bác sĩ Thái, bác sĩ tìm cháu ạ?” Tinh Thần lễ phép hỏi, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn, linh cảm có chuyện chẳng lành.
Bác sĩ Thái, một người đàn ông trung niên tóc hoa râm, thở dài, ánh mắt đầy thương cảm nhìn cô gái trẻ: “Cổ tiểu thư, chúng ta có thể nói chuyện một chút không? Có một số việc… tôi nghĩ cô cần phải biết.”
Tinh Thần theo ông vào phòng làm việc. Không khí trong phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Bác sĩ Thái rót cho cô một cốc nước ấm, rồi ngồi xuống đối diện, ngập ngừng mở lời.
“Cổ tiểu thư, thực ra… tình trạng của bà Lưu… nghiêm trọng hơn cô nghĩ rất nhiều.”
Tinh Thần siết chặt cốc nước, giọng run run: “Ý bác sĩ là sao ạ? Chẳng phải dì ấy đang tiến triển tốt sao? Dì ấy đã nhận ra cháu…”
Bác sĩ Thái lắc đầu: “Đó chỉ là hiện tượng hồi quang phản chiếu thôi. Thực tế, bốn năm trước khi nhập viện, chúng tôi đã phát hiện bà ấy bị ung thư phổi và ung thư buồng trứng giai đoạn cuối, di căn khắp nơi. Cơ thể bà ấy quá yếu, không thể phẫu thuật hay hóa trị liều cao, chúng tôi chỉ có thể dùng thuốc đắt tiền nhất để duy trì sự sống, giảm đau đớn.”
Tai Tinh Thần ù đi, như có ngàn tiếng sấm nổ bên tai. Ung thư? Bốn năm trước?
“Tại sao… tại sao không ai nói cho cháu biết?” Cô lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
“Là Phó tiên sinh.” Bác sĩ Thái nói, giọng trầm xuống. “Ngài ấy yêu cầu chúng tôi giấu kín chuyện này với cô, sợ cô không chịu nổi cú sốc. Ngài ấy đã chi trả toàn bộ viện phí, mời những chuyên gia giỏi nhất, yêu cầu chúng tôi làm mọi cách để kéo dài sự sống cho bà Lưu, dù chỉ thêm một ngày.”
Phó Hoành… Hắn đã biết từ lâu? Hắn biết dì Hồng sắp chết nhưng vẫn dùng dì để uy hiếp cô, bắt cô ở bên cạnh hắn? Hắn cho cô hy vọng, rồi giờ đây sự thật lại tàn nhẫn bóp nát trái tim cô.
“Vậy… dì ấy còn bao nhiêu thời gian nữa ạ?” Tinh Thần hỏi, nước mắt lăn dài trên má, mặn chát.
Bác sĩ Thái đưa cho cô tờ bệnh án chi chít những con số và thuật ngữ y khoa đáng sợ: “Theo kết quả kiểm tra mới nhất, các cơ quan nội tạng đã suy kiệt. Có thể là… một tháng, hoặc chỉ vài tuần nữa thôi. Cổ tiểu thư, cô hãy chuẩn bị tâm lý.”
Cầm tờ giấy mỏng manh trên tay mà Tinh Thần cảm thấy nó nặng tựa ngàn cân. Cô nhìn những dòng chữ nhòe đi vì nước mắt. Thế giới của cô sụp đổ. Người thân duy nhất, người yêu thương cô vô điều kiện sắp bỏ cô mà đi. Cô sẽ chỉ còn lại một mình trơ trọi giữa thế gian này.
“Cháu hiểu rồi. Cám ơn bác sĩ.”
Cô đứng dậy, loạng choạng bước ra khỏi phòng. Cô không dám quay lại phòng bệnh nhìn dì Hồng lần nữa. Cô sợ mình sẽ òa khóc nức nở, sợ dì nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt cô. Cô chạy trốn khỏi bệnh viện như một kẻ thua cuộc, lao vào màn mưa đã bắt đầu nặng hạt bên ngoài, để nước mưa hòa lẫn với nước mắt, gột rửa nỗi đau thấu tận tâm can.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận