Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bữa Tiệc Xa Hoa Và Sự Thật Sau Cánh Cửa
Màn đêm buông xuống, biệt thự Cổ Gia rực rỡ ánh đèn như một tòa lâu đài tráng lệ. Tiếng nhạc du dương, tiếng ly tách va chạm lanh canh, tiếng cười nói râm ran của giới thượng lưu vọng ra từ đại sảnh. Hôm nay là kỷ niệm 30 năm ngày cưới của Cổ Thế Xương và Mullen Na, một sự kiện trọng đại để phô trương thanh thế và sự hạnh phúc giả tạo của gia đình hào môn.
Tinh Thần đứng nép mình bên cạnh hồ bơi phía sau vườn, nơi ánh sáng nhập nhoạng và ít người qua lại. Cô mặc chiếc váy màu lam giản dị, lạc lõng hoàn toàn giữa những bộ đầm dạ hội lộng lẫy, những bộ vest sang trọng. Cô không muốn đến đây, nhưng người hầu nhà họ Cổ gọi điện, nói rằng Cổ Thế Xương yêu cầu cô phải có mặt cho “đủ đầy gia đình”.
Cô ngồi xuống bậc thềm đá, chống cằm nhìn về phía tòa nhà sáng rực. Trong kia là cha ruột cô, là người vợ và đứa con gái cưng của ông ta. Họ đang cười nói, đang diễn vai một gia đình hạnh phúc viên mãn. Còn cô, đứa con rơi, đứa con hoang, chỉ xứng đáng ngồi ở góc tối này, gặm nhấm nỗi cô đơn và tin dữ về bệnh tình của dì Hồng.
“Nhà” đối với cô là một khái niệm xa xỉ. Cô chưa từng có nhà. Mẹ mất sớm, dì Hồng gửi cô vào cô nhi viện. Cha ruột nhận nuôi cô nhưng chưa từng cho cô một cái ôm ấm áp. Còn Phó Hoành, người đàn ông cô chung sống năm năm, căn nhà của hắn chỉ là một cái lồng son giam cầm thể xác cô, chứ không phải nơi trú ngụ của tâm hồn.
Cô thở dài, định bụng sẽ lẻn về sớm. Bỗng nhiên, tiếng giày cao gót nện mạnh xuống nền gạch vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Tinh Thần giật mình, vội thu mình lại sau bụi cây cảnh, nín thở quan sát.
Một người đàn ông cao lớn bước ra, theo sau là một người phụ nữ với bộ váy dạ hội xẻ sâu táo bạo. Là Phó Hoành và Cổ Lệ Sa.
Phó Hoành đứng quay lưng về phía Tinh Thần, dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng. Cổ Lệ Sa đứng trước mặt hắn, vẻ kiêu kỳ thường ngày biến mất, thay vào đó là sự khép nép, lấy lòng hiếm thấy.
“Fran, em chỉ muốn… muốn hỏi một chút thôi, không có ý gì khác đâu.” Giọng Cổ Lệ Sa ngọt ngớt, pha chút nũng nịu.
“Cô tìm tôi có chuyện gì? Nói nhanh, tôi không có nhiều thời gian.” Giọng Phó Hoành lạnh băng, không chút kiên nhẫn.
“Mẹ em hỏi… bao giờ chúng ta tổ chức lễ đính hôn? Chúng ta đã chọn ngày chưa anh?” Cổ Lệ Sa rụt rè hỏi, ánh mắt long lanh nhìn người đàn ông mình si mê.
“À?” Phó Hoành bật cười, tiếng cười chứa đầy sự mỉa mai, khinh miệt. “Cô nhất định phải đính hôn cùng tôi sao?”
“Dĩ nhiên rồi! Em yêu anh, anh cũng biết mà…” Cổ Lệ Sa vội vàng khẳng định, tiến lên một bước định nắm tay hắn nhưng bị hắn tránh né.
“Cô yêu tôi?” Hắn hỏi ngược lại, giọng điệu sắc bén như dao. “Yêu cái danh phận phu nhân Phó? Hay yêu cái quyền lực tôi đang nắm trong tay? Cổ tiểu thư, cô hiểu rõ bản thân mình hơn tôi đấy.”
“Fran, anh đừng như vậy. Em biết anh giận vì em tự ý công bố chuyện đính hôn, nhưng lúc đó… anh cũng đâu có phản đối?” Cổ Lệ Sa biện minh, giọng bắt đầu run rẩy.
“Tôi không thích phụ nữ chủ động, càng không thích ai thay tôi quyết định.” Phó Hoành đút tay vào túi quần, nhìn cô ta như nhìn một con rối. “Cô không sợ tôi ‘qua cầu rút ván’ sao? Hoặc lỡ như… tôi đã kết hôn rồi thì sao?”
Tinh Thần nấp sau bụi cây, tim đập thót một cái. Kết hôn? Hắn đã kết hôn?
Cổ Lệ Sa sững sờ, rồi hét lên: “Anh sẽ không làm vậy! Cả cái Đài Loan này đều biết chúng ta sắp đính hôn!”
“Đó là chuyện của cô. Tự cô tung tin, tự cô đi mà thu dọn.” Phó Hoành lạnh lùng cắt ngang. “Nếu không, đến lúc bị vạch trần, mặt mũi Cổ Gia các người sẽ rất khó coi đấy.”
Cổ Lệ Sa tức giận đến run người, không kiềm chế được nữa: “Anh làm tất cả những điều này… là vì con nhỏ đó đúng không? Vì Cổ Tinh Thần?”
Không khí như đông cứng lại. Phó Hoành im lặng, sự im lặng đáng sợ hơn ngàn lời nói.
“Tại sao anh không trả lời? Nó được nhận vào làm ở Gia Thụ, có phải do anh lén lút sắp xếp không? Anh sợ em làm hại nó nên mới giấu nó ở chỗ của Quan gia?” Cổ Lệ Sa gào lên, ghen tuông làm mờ mắt.
“Cô ấy ở đâu, làm gì, có liên quan gì đến cô?” Phó Hoành gằn từng chữ, giọng nói tỏa ra sát khí. “Từ bao giờ Cổ đại tiểu thư lại quan tâm đến em gái nuôi thế? Hay cô định dùng thế lực của mình để đuổi việc cô ấy lần nữa?”
“Em không có ý đó! Anh nghe em giải thích…”
“Không cần!” Hắn phũ phàng ngắt lời. “Tôi cảnh cáo cô lần cuối, Cổ Lệ Sa. Đừng đụng vào cô ấy. Chuyện đính hôn, cô tự đi mà giải quyết với báo chí. Tôi không muốn nghe thêm bất kỳ tin đồn nhảm nhí nào nữa. Nếu không, đừng trách tôi vô tình.”
Nói xong, hắn quay lưng định bỏ đi. Cổ Lệ Sa tuyệt vọng nắm lấy cánh tay hắn, nước mắt lưng tròng: “Tại sao? Tại sao anh lại tốt với nó như vậy? Tại sao anh lại cố tình thích nó mà không phải em?”
Phó Hoành dừng lại, gỡ tay cô ta ra, quay đầu lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm, tàn nhẫn: “Thích? Làm sao cô biết… tôi có thích cô ấy hay không?”
Câu hỏi bỏ lửng của hắn rơi vào khoảng không tĩnh lặng, khiến cả Cổ Lệ Sa và Tinh Thần đang nấp trong bóng tối đều sững sờ. Hắn không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Hắn chỉ để lại một dấu hỏi lớn, một sự mơ hồ tàn nhẫn, rồi bước đi, để lại Cổ Lệ Sa đứng đó, tức giận dậm chân xuống nền gạch, nước mắt lăn dài trên lớp trang điểm cầu kỳ.
Tinh Thần ngồi bệt xuống đất, tay ôm lấy ngực trái. Hắn nói vậy là ý gì? Hắn bảo vệ cô, sắp xếp công việc cho cô, nhưng lại phủ nhận tình cảm trước mặt người khác? Rốt cuộc trong mắt hắn, cô là gì? Một con búp bê? Một quân cờ? Hay… một thứ gì đó quan trọng hơn mà chính hắn cũng không dám thừa nhận?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận